Thượng cấp phê “không hài lng”, cộng sự trực tiếp báo cáo là “nghe không ổn”, “không hiểu tại sao” ông ta làm thế
Home
DanhSách ThuỷThủĐoàn HQ-4
AnhHùng NguyễnThànhSắc
ChiếnThuật ĐầuChữ T
HìnhẢnh HảiChiến HoàngSa
TâySa HảiChiến
QuanBinhTC HoàngSa1974
HQ5&HQ16 Bắn Nhau
Hải-Chiến theo Trung-Cộng
Danh-Sách Tử-Sĩ Hoàng-Sa
TruyệnNựcCười MấyAnh SửaQuân-Sử
Lệnh TamBấtĐả-HứaThếHữu
AnhHùng BH NguyễnVănVượng
TưởngNiệm  Anh-Hùng Nguyễn Văn Đồng
TaoBanNuocKhong
VĩnhBiệt NguyênNhi
CáchNhìn LịchSử XâmLược
NgườiLínhGiàHQ4 Ngô Thế Long PhỏngVấn
NguyễnThượngLong-HảiChiến HoàngSa
VănTế 74 TửSĩ HảiChiến HoàngSa
VươngThếTuấn: HQ-4 Xin Rút Lui
Nhớ lại HCHS & SuyNgẫm
HànhQuân TrầnHưngĐạo47
Các ChiếnHạm VN&TC ThamChiến
TàiLiệuHQ4-TổngCụcCTCT
TàiLiệu TổngCục CTCT
Bộ H́nh ChiếnTrường HQ-4
Pḥng-Tai của HQ-4
DanhSách CốThủ HoàngSa
TrươngVănLiêm-HQ5
Thư Người Giám-Lộ
T́m Hiểu Gerald Kosh
Tiểu-Sử Anh-Hùng Tử-Sĩ
Đại-Tá Ngạc Ở Đâu
Bông Hồng Cho Nhựt-Tảo
Thư HT PhạmTrọngQuỳnh
Anh-Hùng Vương-Thương
TrầnVănĐảm-AnhHùng&Nhà VôĐịch
Lố bịch kiểu Tàu phù
Tổng-kết Hải-Chiến
Hải-Chiến theo BùiThanh
Tài-Liệu CTCT/VNCH
AnhHùng BùiQuốcDanh
VũĐ́nhQuang-AnhHùngHảiPháo
Người AnhHùng HoàngSa
Văn Tế HoàngSa
Hồi Kư Của Ngườivề Từ HoaLục
Giới Thiệu
Tựa
Thư Riêng Về Đơn-Vị
BứcThư 15 Năm
ToànTập
Những BàiCa HảiChiến HS mới
Ca Nhạc 30 Năm Tưởng Niệm
Tiểu Sử Vũ Hữu San
Thơ 32 Năm Kỷ-niệm
Vài Ḍng HQ.4
Chuyện Một Con Tàu
Gặp lại Niên-Trưởng NBT
24 Years After Naval Battle
TrùmMền HôXungPhong

 

 

Đại-Tá Ngạc không trên Đài Chỉ-Huy th́ ở đâu khi hải-chiến?

(duyệt qua tài liệu của chính ô. Ngạc & những người trực thuộc quyền ông)

Mỗi khi nh́n lại hàng huy-chương cũ mà chúng tôi từng mang trên ngực áo thời trai-trẻ, chúng tôi nghĩ ngay đến nhành dương-liễu nào, ngôi sao nào ghi dấu ở đâu... và hồi-tưởng ngay đến vị-trí hoạt-động của cấp chỉ-huy của chúng tôi lúc đó...

Có lẽ người ngoài cuộc th́ không để ư, nhưng với người lính chiến th́ h́nh-ảnh cấp chỉ-huy của ḿnh ảnh-hưởng bao trùm suốt cả đời người họ... Xương máu nước mắt anh-hùng chiến-sĩ bạn bè và thân quyến của họ làm sao mà quên đươc.

Bất cứ trong một cuộc hành-quân nào, cá-nhân chúng tôi (trong nhiều trách-vụ khác nhau) đều tự hỏi "ta phải đứng chỗ nào cho đúng, làm ǵ cho phải?" và đương-nhiên cũng để ư rất kỹ xem Vị Chỉ-Huy của ḿnh ở đâu, làm ǵ?

Thắng hay Thua trong chiến-trận ảnh-hưởng từ người Chỉ-Huy rất nhiều.

 

Muốn biết Vị Đại-Tá Chỉ-Huy-Trưởng Hoàng-Sa ở đâu, làm ǵ th́ hỏi Hạm-Trưởng chiến-hạm Ông này đặt Bộ Chỉ-Huy.

Muốn biết chi-tiết ông Chỉ-Huy-Trưởng Hoàng-Sa làm ǵ th́ hỏi tất cả các Sĩ-Quan trong chính Bộ Chỉ-huy của Ông ta th́ rơ.

Muốn biết ông Chỉ-Huy điều động hành-quân thế nào, cứ th́ hỏi Sĩ-Quan Chiến-báo/ Liên-lạc CIC (Thiếu Tá Nguyễn Chí Toàn), Ông nói ǵ, truyền lệnh ra sao th́ hỏi Sĩ-Quan Truyền-Tin (Trung-Úy Hồ Hải). Ông hiểu biết ǵ về t́nh h́nh quân ta, quân địch, ta hỏi Sĩ-Quan T́nh-Báo của chính Ông ta (Đại-Úy Trần-Kim-Diệp).

Sĩ Quan cấp nhỏ của Đại-Tá rất có thể "biết ít, nói nhỏ", Sĩ Quan cấp cao hơn Ông tất phải có nhận xét về thành tích của Ông.

Điều này, sử gia Fitzgerald của Hải Quân Hoa Kỳ đưa ra hi trong cuộc phỏng vấn Vị Tư Lệnh Vùng 1 Duyên-hải ngày 20-9-1975.

Phó Đề Đốc Hồ Văn Kỳ Thoại đã trả lời bằng một một câu ngắn gọn, đầy đủ ý nghĩ của Ông như sau: "Không,  (tôi) thực sự không hài ḷng với Đại-Tá (Ngạc)".

  Trang b́a tập tài liệu Fitzerald phng vấn Phó Đề Đốc Thoại.

Về tổng-quát, ta đọc kỹ bài viết của chính Ông ta là t́m ra gần như tất cả... Cần nói thêm là hầu hết bài viết của các SQ thuộc quyền Đại tá Ngạc viết về Ông đều đă được viết trong giai-đoạn sinh-thời của Ông. Phần "phê nặng nề" nhất được ghi trong cuốn sách "Hạm Đội Hải Quân Quân Lực VNCH - Hải Chiến Hoàng Sa" của Thái-Văn-A (in và phát hành tại Melbourne, 1990).

Sau cùng ta cũng nên coi xem phía địch quân (nhất là viên Chỉ-Huy Tiền-Tuyến Tàu Cộng) viết những nhận xét hay dở ra sao. Vậy có thể là "trọn gói".


Người ta tự hỏi ông Đại tá Ngạc này đă từng đổi trắng thay đen ra sao, ta xem kỹ những lời Ông kể ra cho phóng viên Hồng-Lĩnh của Đặc San Cựu Quân Nhân Hải Quân Việt Nam viết lại. Ông Ngạc c̣n cẩn thận duyệt bản văn "bút sa gà chết" này bằng chữ kư ngày 5-9-1974, trước khi gửi đi cho bạn bè...

HQ4... trúng đạn nhiều nơi... cấp tốc hàn trám và tiếp tục chiến đấu cho đến khoảng 11 giờ 15 phút...

Thế mà không hiểu sao, khi ra hải ngoại, Ngạc nghĩ thế nào, bịa ra chuyện khác và quay ngược ngọn giáo lại . Ông ta muốn huỷ sử liệu Việt Nam Cộng Hoà, bỏ luôn bài viết năm 1974 của chính mình; Ngạc cũng ác ý đâm chí mạng HQ-4, không mảy may thương tiếc những người phụ tá của ḿnh!

            Sau bài viết “lịch sử HCHS” xóa đi làm lại, mấy người viết theo, cứ thế mà phóng theo vào ảo tưởng, tiếp sức cho Ngạc thay đổi cả hải-sử VNCH


Điều ô. Trần Kim Diệp cũng không hiểu tại sao? 

            Đại Úy Trần Kim Diệp K 17 HQ, Sĩ Quan Tnh Bo đi trên HQ-5 với Ông Đại Tá Ngạc ở Hoàng Sa viết bài "Buồn Vui Chuyện Cũ", mardi 19 juillet 2016 (http://trankimdiepk17hq.blogspot.com/2016/07/buon-vui-chuyen-cu.html), có một đoạn như dưới đây:

... Phương cách làm việc của một số giới chức cao cấp của HQ thật kỳ lạ và điều này lại diễn ra sau trận hải chiến Hoàng Sa 19.01.1974 mà tôi kể ở phần sau 

- (Ông Ngạc) bảo rằng « khi đánh nhau với TC, HQ 4 chỉ xử dụng toàn đại liên «. Với 2 đại bác 76,2 ly +.... mà trước trận chiến sinh-tử HQ 4 chỉ xử dụng toàn đại liên và cả Thuỷ Thủ Đoàn của HQ 4 đều im tiếng là điều đáng ngạc nhiên. 
            Để t́m hiểu sự thật,3 lần tôi đă phone sang Đức nói chuyện với Niên Trưởng Thiếu Tá Nguyễn Thành SẮC – Khoá 11 Sĩ Quan Hải Quân / NhaTrang – Hạm Phó chiếc HQ 4, khi đánh nhau với TC Ông phụ trách sân sau có khẩu 76,2 ly. Chính Ông đă xác nhận với tôi là khẩu đại bác này đă bắn hằng trăm quả (tôi không nhớ con số). Tôi đề nghị v́ danh dự của Thuỷ Thủ Đoàn chiếc HQ 4, Ông nên lên tiếng. Ông trả lời là " từ lâu đă thiền, mọi việc đều buông bỏ ". Tôi cho Ông biết là tôi cũng thiền từ 1983 và Vua Trần Nhân TÔN, Tổ của Phái Thiền Yên Tử cũng không hề buông bỏ mọi việc. Chính Ông đă du hành sang Đồ Bàn, chủ động việc gả Công Chúa Huyền Trân cho Vua Chế Mân để tạo hoà khí cho 2 nước Việt – Chiêm. Niên trưởng.N.T.S vẫn khư khư và tôi bỏ cuộc.

            Tuy nhiên, dù ở cương vị Chỉ Huy tổng quát việc đánh nhau với Hải Quân Trung Cộng (HQ/TC) nhưng ĐT H.V.NGẠC ở trên chiếc soái hạm HQ 5, làm sao Ông dám quả quyết về những ǵ trên chiếc HQ 4, thế tại sao Ông lại có thái độ không tốt với chiếc HQ 4, thật là điều khó hiểu ?.

- C̣n về phúc tŕnh của Ông Gerald KOSH thuộc tài liệu mật của HK vừa được giải mả th́ càng buồn cười. Đọc bài viết hoang tưởng của Kosh, chắc không ai nghĩ Ông là tù binh của TC bị bắt chung với Toán Thám Sát HS, mà nghĩ Ông là người soạn kế hoạch hành quân và điều động những toán quân TC !!!

- Riêng về bài « Sự thật về trận hải chiến HS « của HQ Tr/Tá Lê Văn THỰ – Hạm Trưởng / HQ16 th́ "không tưởng tượng nổi". Ông phịa không biết bao nhiêu điều ( xin đọc những bài viết của Tr/U Bùi Ngọc NỞ K19 SQHQ/NT, Th/U Phan Công MINH K24 SQHQ/NT, Ch.U Phan Tất NGƯU... thuộc HQ5) để suy gẩm về giá trị bài viết của Tr/Tá HT/HQ16. Tr/Tá THỰ cho là « «.......... HQ 4 và HQ 5 chỉ ở ṿng ngoài ( Wait and see ) và chẳng bị trầy 1 mảnh sơn..... ». HQ 4 đă báo cáo là trúng tối thiểu 300 lỗ đạn lớn nhỏ. 

            Chúng ta là những người từng được hấp thụ nền Giáo Dục Nhân Bản của VNCH, khác xa với sự điêu ngoa, xảo trá của người CS, vă lại phần lớn chúng ta đều xuất thân từ những quân trường danh tiếng Không thể v́ lư do ǵ đó ( hư danh, bè phái... ) mà phát ngôn sai trái hoặc bẻ cong ng̣i bút, bóp méo lịch sử. Điều đó chỉ có lợi cho kẻ thù của dân tộc ta là VC và TC.
Paris, tháng 09.2014.         HQ.TKD


Bài viết này nhắn gửi những Tác-giả thời lạm-phát "không tai nghe mắt thấy", không đi Hộ-Tống-Hạm, Tuần-Dương-Hạm, Khu-Trục-Hạm, trong đó có cả những anh trốn đi tàu lên ngồi bờ, viết không chứng cứ, nhưng tham-vọng quá lớn khi âm-mưu sửa Sử VNCH đă thực-hiện được trong các năm 1974-75 về Hải-Chiến Hoàng-Sa.

Hải-Quân là một ngành chuyên-nghiệp, không phải là nơi phất-phơ của những tay chơi lơ mơ tài-tử!

 

Một câu "để đời" nữa t́m thấy trên Internet: Đại tá Hà Văn Ngạc trước khi qua đời năm 1999  tại Hoa Kỳ có viết một tài liệu nhan đề “Trận Hải chiến lịch sử Hoàng Sa” nói về trận đánh. Đây là tài liệu có thẩm quyền nhất của người trong cuộc.

Mấy cái nhất này khủng-khiếp quá! Hải-Quân Việt-Nam có tài-liệu lịch sử "hạng nhất" như thế này đây, xin mời độc-giả xem qua ra sao.

 

Phần này trích nguyên văn vài đoạn trong bài "Trận Hải Chiến Hoàng Sa" của Hồ Hải (đăng trong Đặc-San Lướt Sóng số 52 năm 2004, trang 7-22. V́ tầm quan-trọng của các sự kiện, & số báo sau đó, qua nhiều độc-giả đề-nghi, bài được cho đăng lại vào Đặc-San Lướt Sóng số 59 năm 2007, từ trang 106-121):

Tôi (lời Trung-Uư Hồ Hải) được Đại tá Hà Văn Ngạc chỉ định làm SQ Truyền tin cho Bộ Chỉ Huy Hành Quân

Gần một thập niên qua đă có nhiều qúy vị Sĩ Quan, Hạ Sĩ Quan, Đoàn Viên, những người có tham dự trận Hải Chiến Hoàng Sa, tường thuật lại trận chiến, nh́n chúng tôi tự nghĩ như vậy cũng đă tương đối đầy đủ. Tuy vậy, với tư cách là người có tham dự trận chiến, tôi thấy có trách nhiệm ghi lại những điều mắt thấy tai nghe, giới hạn trong phạm vi trách nhiệm của ḿnh để được đóng góp thêm. Và như vậy, bài này sẽ không phải là toàn bộ trận chiến mà chỉ là bổ túc thêm một số dữ kiện, hy vọng là mới, để chúng ta có được sự ghi nhận từ nhiều phía khác nhau.

Trận Hoàng Sa tôi là SQ Trưởng ngành Vô Tuyến Điện Tử kiêm Mật Mă của HQ5, được Đại tá Hà Văn Ngạc chỉ định làm SQ Tr/tin cho BCH/Hành Quân mà ông là Chỉ Huy Trưởng. Tôi túc trực bên cạnh Đ/tá Ngạc những khi ông chuyển và nhận lệnh và có trách nhiệm ghi lại vào sổ nhật kư truyền tin tất cả những lệnh này.

Suốt đêm 17, ngày và đêm 18/1 tôi luôn luôn điều chỉnh sẵn tất cả các máy truyền tin có công suất mạnh để Đại Tá Ngạc liên lạc. Tôi c̣n nhớ suốt ngày và đêm 18/1, Đại tá Ngạc liên lạc với BTL/HQ/V1DH và BTL/HQ rất nhiều lần bằng âm thoại cũng như điện báo. Nội dung ngoài việc báo cáo t́nh h́nh địch trong vùng, xin chỉ thị, và quan trọng hơn cả là ông muốn biết quan niệm cũng như hành động cụ thể ra sao đối với địch, đối với t́nh h́nh thực tế tại chiến trường. Kể từ tối 18/1 (tôi không nhớ rơ giờ) BTL/HQ yêu cầu dùng một máy truyền tin để trực 24/24 với BTTM, sẽ có chỉ thị có thể là trực tiếp cho Đ/tá Ngạc. Có một lần liên lạc với Pḥng Hành Quân/BTL/HQ, khoảng giữa đêm 18 rạng 19, Đại tá Ngạc đă yêu cầu cho gặp một vị Sĩ Quan nào đó tôi không nhớ tên, để nói chuyện với ông bằng tiếng Pháp; có lẽ ông muốn có thêm sự an toàn cho nội dung ông đang trao đổi.

Lệnh chỉ thị cho Đ/tá Ngạc "khai hỏa"

Lệnh chỉ thị cho Đ/tá Ngạc "khai hỏa" bắt đầu một cuộc hải chiến có tầm mức quan trọng trong lịch sử hải chiến của HQVN, nay tuy đă 30 năm nhưng tôi vẫn chắc chắn là nhớ đúng nội dung 100%. Có điều lệnh này từ BTL/HQ/V1DH, BTL/HQ hay BTTM th́ tôi không thể nhớ chắc. Nhật kư truyền tin đương nhiên ghi rất rơ giới chức chuyển, nhận lệnh và nội dung nhưng thường th́ hầu hết ghi bằng danh hiệu theo đặc lệnh truyền tin; do danh hiệu sử dụng ta có thể biết được giới chức đó là ai. Lúc Đ/Tá Ngạc nhận lệnh khai hỏa, tôi đứng bên cạnh cứ đinh ninh là ông đă biết ai đang ra lệnh cho ông nên tôi cũng không thắc mắc. Trong tài liệu Đ/Tá Ngạc, ông nói cho đến nay (lúc ông viết tài liệu cách đây hơn 5 năm) ông vẫn chưa biết là TL/HQVN hay TL/HQ/V1DH đă ra lệnh khai hỏa này. Tuy vậy ông vẫn tin là của Tư Lệnh Hải Quân mà ông đă quen thuộc giọng nói. Trong tài liệu Hải Chiến Hoàng Sa, bài của cựu Thiếu Tá Trần Đỗ Cẩm, trang 63 có nói trong một cuộc phỏng vấn Phó Đề Đốc Hồ Văn Kỳ Thoại, TL/HQ/V1DH, Ông Thoại có tiết lộ là chính ông đă ra lệnh khai hỏa đúng theo chỉ thị của Tổng Thống Thiệu. Như vậy chúng ta đă có câu trả lời. Gần đây, Phó Đề Đốc Hồ Văn Kỳ Thoại cũng xác-nhận lại chi-tiết trong cuốn sách "Can Trường Trong Chiến Bại". 

Bài của Đai Tá Ngạc có hai điều quan trọng tôi thấy không ổn.

Liên quan đến việc các chiến hạm rút ra khỏi ṿng chiến, bài viết của Đai Tá Ngạc có hai điều quan trọng tôi thấy không ổn.

Thứ nhất: Khi đánh nhau, khẩu 76 ly của HQ4 bị trở ngại tác xạ bao nhiêu lần, thời gian tổng cộng bao nhiêu lâu tôi thực sự không biết rơ v́ có thể HQ4 liên lạc với Đ/Tá Ngạc bằng máy PRC-25 trên đài chỉ huy. Nhưng nếu nói trong khi lâm chiến mà HQ4 cứ vài phút xin bắn thử, mà lại gọi xin bắn thử đến ba lần th́ nghe không ổn. Đang đánh nhau, súng bi trở ngại th́ sửa, có thể báo cáo ngay cho cấp chỉ huy biết, sữa xong th́ nhắm vào tàu địch mà bắn tiếp may ra được viên nào đở viên đó chứ sao lại cứ xin bắn thử? Bắn thử nghĩa là bắn không nhắm mục tiêu, mà lại xin bắn thử đến ba lần.

Thực sự tôi không nghe lệnh quan trọng này.

Thứ hai: Đaị Tá Ngạc thấy HQ4 bị trở ngại tác xạ và bị thiệt hại nhiều nên ông đă ra lệnh cho HQ4 rút ra khỏi ṿng chiến ngay? Thời gian hai bên bắn nhau dữ dội nhất là từ phút khởi đầu cho đến nửa giờ sau. HQ4 có bị thiệt hại nặng th́ bị trong khoảng thời gian này, đây cũng là thời gian mà máy PRC-25 của HQ5 trên đài chỉ huy bị trúng đạn bể. Nếu Đ/Tá Ngạc ra lệnh cho HQ4 rút lui ra khỏi ṿng chiến th́ phải dùng máy VRC-46 để chỉ thị, và như vậy tôi phải nghe được v́ 15-20 phút sau cùng tôi chỉ c̣n có máy này để liên lạc và luôn luôn trực 24/24. Nếu thực sự Đ/Tá Ngạc chỉ thị cho HQ4 rút lui, th́ HQ4 cũng chẳng có tội t́nh ǵ v́ chỉ thi hành lệnh của Đ/Tá Ngạc, tôi không có nhu cầu ǵ phải giải thích giùm nhưng thực sự tôi không nghe lệnh quan trọng này. (2)

lương tâm của cá?

Năm 1974 tại HC Hoàng-Sa, HQ-4 đă xin phép 3 lần thử bắn hải-pháo (!), HQ-4 tác-chiến bằng súng liên-thanh (!) HQ-4 được lệnh ông Ngạc rút ra ngoài ṿng chiến (!). Nhớ lại tích xưa tại Phú-lương : Một bài Văn (tế cá của cụ Hàn-Thuyên) đốt đi ném xuống nước, đă đuổi được Ngạc ngư!

 

HQ16 bị trúng một trái đạn 127 ly

Ngay sau khi trận chiến chấm dứt, bất cứ một Sĩ Quan dù thuộc ngành chuyên môn nào, cũng muốn biết lúc đánh nhau, vị trí của ta ở đâu, địch đă bố trí như thế nào và có bao nhiêu thiệt hại ? Tôi và một vài Sĩ Quan không có nhiệm sở trên đài chỉ huy hoặc không ở những vị trí thuận tiện quan sát chiến trường cũng rất muốn biết. Đến nay tôi chỉ c̣n nhớ được một số yếu tố quan trọng. Lúc đánh nhau, HQ4 và HQ5 ở về phía Nam đảo Quang Hoà. HQ16 và HQ10 ở về ph́a Bắc. HQ 4 và HQ5 trách nhiệm hai tàu Kronstad 271 và 274 của địch v́ hai tàu này đang có mặt án ngữ cạnh đảo phía Nam. HQ16 và HQ10 trách nhiệm tàu 396 và 389 phía Bắc. Khi tàu về đến Đà Nẳng biết tin HQ16 bị trúng một trái đạn 127 ly, chúng tôi cũng đă ngờ rằng trái đạn này của HQ5 bắn nhầm, lư do rất dễ hiểu là v́ chỉ có HQ5 và HQ16 có súng 127 ly. Liên hệ đến vị trí chiến hạm lúc đánh nhau, tôi thấy nếu HQ5 có bắn nhầm HQ16 cũng là điều dễ hiểu. Viên đạn này có sác xuất rất cao xảy ra khi khẩu 127 ly của HQ5 bị hỏng hệ thống điện, phải quay bằng tay. Tàu địch th́ nhỏ và di chuyển nhanh, sóng biển lúc đó chỉ là cấp 1, cấp 2 thôi nhưng cũng đủ ảnh hưởng đến độ cao thấp của tầm đạn v́ vậy mà viên đạn có thể đă trượt khỏi tàu TC mà trúng vào HQ16.

Ray rứt về trách nhiệm của ḿnh

Tại Sài G̣n, HQ5 đậu ở cầu A, HQ16 đậu ở cầu B cách nhau không quá 200 mét. Chúng tôi được biết HQ16 được tổ chức tiếp đón trọng thể lúc mới về đến thủ-đô. Chúng tôi thấy hănh diện lây v́ ḿnh cũng là thành viên tham dự trận đánh. Riêng HQ5 về trễ hơn 1 tháng nhưng cũng đă được BTL chiếu cố, tuy hơi muộn màng. Nhiều người được đề nghị thăng cấp và huy chương do công trận Hoàng Sa, nhưng không hiểu tại sao đă không được cứu xét nhanh chóng (ngoại trừ Đại Úy Nguyền) mà măi đến cuối năm mới có lệnh được thăng cấp như là thăng cấp thường niên. Nhiều phái đoàn dân sự xuống thăm viếng, ủy lạo, kết thân. Nhiều tiền ủy lạo nhất h́nh như là hăng Vishipcoline, nhiều nhóm kết thân nhất là trường Văn Khoa và Đại Học Sư Phạm. Bên cạnh một chút hănh diện, một chút niềm vui, an ủi nho nhỏ đó, chúng tôi nhiều lúc cũng không khỏi suy tư, ray rứt về trách nhiệm của ḿnh là đă không giữ được nổi quần đảo Hoàng Sa, vùng đất tuy xa xôi nhưng từ thời cha ông đă có được chủ quyền, nằm trong vùng lănh hải của đất nước Việt Nam thân yêu.

Hồ Hải, báo Lướt Sóng, Kỷ niệm húy nhật Đức Trần Hưng Đạo, năm 2004 viết: 

Tôi rất thông cảm thái độ vừa ngạc nhiên vừa bực tức của Đ/tá Ngạc khi ông nhận lệnh phải bắn ngay mà không cần bố trí đội h́nh hay thời điểm thuận lợi.

 Trận Hoàng Sa ngoài chính phủ ra không ai nói đây là một trận đại thắng cả. Lư do ǵ chính phủ lúc bấy giờ tuyên bố như vậy th́ là một vấn đề khác không nằm trong phạm vi bài này. Chính phủ đă loan báo thắng trên báo chí, truyền thanh, truyền h́nh ầm ĩ th́ BTL/HQ có dám nói thua không? Môt người dân thường cũng hiểu được, sau trận chiến, Hoàng Sa đă mất vào tay TC th́ thắng ở cái chỗ nào? BTL/HQ dám báo cáo láo với BTTM là ta thắng hay sao? Tuy nhiên, chúng ta không thể “lấy sự thành bại mà luận anh hùng”. Không thể thấy người ta thua trận mà vội kết luận những người tham chiến là hèn nhát, bất tài. Kết luận như vậy tôi cho đó là những kẽ bất trí, xu thời. Chuyện mất Hoàng Sa, ở một góc nh́n khách quan cũng như chính trị, không khác năm 75 mất Ban Mê Thuột, rồi mất miền Nam. Chúng ta không đổ lỗi cho ai v́ tất cả chúng ta đều có trách nhiệm nhưng chắc cũng không có ai nói mất miền Nam là do những người lính chiến QLVNCH đă bất tài hoặc hèn nhát ngoài chiến trường. Theo sự đánh gía của tôi, chưa nói chuyện chúng ta có giữ được Hoàng Sa sau trận đánh hay không, TC sẽ trả đủa lại như thế nào, chỉ nói đến việc hạ 3 tàu TC không thôi; nếu cấp trên cho lệnh dứt khoát là phải tiêu diệt các chiến hạm địch, giao toàn quyền cho Đ/tá Ngạc tùy điều kiện hiện trường mà quyết định th́ ngay chiều 18/1, khi các tàu TC rất gần trong tầm đạn của các chiến hạm ta, th́ chắc chắn ta tiêu diệt cả 3 chiếc rất dễ dàng v́ hỏa lực của ta mạnh và nhiều hơn, lại khai hỏa trước. Tôi rất thông cảm thái độ vừa ngạc nhiên vừa bực tức của Đ/tá Ngạc khi ông nhận lệnh phải bắn ngay mà không cần bố trí đội h́nh hay thời điểm thuận lợi. Khi ra lệnh phải bắn ngay và bấm ống liên hợp để cho giới chức ra lệnh nghe tiếng nổ, rơ ràng là thượng cấp không cần biết vị trí của HQ5 và tàu địch cách xa bao nhiêu. Khi đó HQ5 cách tàu TC chiếc gần nhất phải từ 3 đến 5 hải lư (đây là tôi ước chừng bằng mắt thường chứ không đo bằng radar nên có thể không đúng lắm), như vậy những viên đạn đầu tất nhiên là không chính xác. (3) HQ5 phải vừa bắn vừa di chuyển đến gần và xoay trở để tạo thế thuận lợi. Lúc đó th́ tàu TC đă tăng tốc độ để tránh né và điều chỉnh tấn công lại hữu hiệu.

Hồ Hải Jun 15, 2004

http://www.calitoday.com/news/view_article.html?article_id=c0c28a4cb454debe1206a1b7a2abe9b4
 

Chú-thích.

(1) Khi nghiên-cứu Hải-Chiến Hoàng-Sa, mà bỏ qua giá trị bài viết của Sĩ-Quan Truyền-Tin trận đánh th́ có bỏ công-lao nghiên-cứu bao nhiêu cái ǵ khác nữa, kết-quả cũng không c̣n bao nhiêu giá-trị.

(2) SQ Truyền-tin cho BCH/Hành Quân không nghe lệnh quan trọng này. Hạm Trưởng Phạm-Trọng-Quỳnh HQ-5 là giới-chức thi-hành không nghe, mà mấy chục SQ, HSQ & Đoàn-Viên khác trên Đài Chỉ-Huy, Pḥng lái, Trung-Tâm Truyền-Tin, Trung-Tâm Chiến-Báo có đặt speakers của cả bốn chiến-hạm (HQ-10, HQ-16, HQ5, HQ-4) cũng không nghe. Những báo-cáo, quyết-định hay mệnh-lệnh quan-trọng lúc đó đều phát trên VRC-46 (HQ-5 chỉ c̣n có máy này để liên lạc và luôn luôn trực 24/24). Sau khi HQ-10 tê-liệt, HQ-16 rút lui và HQ-5 đă chạy về phía Tây, bắn HQ-16. Soái-hạm với hai máy rất tốt, đă chạy rất xa, khỏi tầm bắn của hải-pháo 2 bên. HQ4 tiếp-tục một ḿnh giao-tranh, bơ-vơ một ḿnh, tự ư đoạn chiến (bài viết Lữ-Công-Bảy có lẽ nhầm thời-gian, nhưng Hạm-phó Nguyễn-Thành-Sắc trả lời phỏng-vấn của UBHS tương-đối chính-xác hơn).Đại-Tá Ngạc không liên-lạc với bất cứ ai kể từ khi "khéo léo" bấm máy tŕnh-diễn tiếng súng nổ.

Vị-trí HQ-5 do chính HQ-5 báo-cáo trong Phúc-Tŕnh. Liên-lạc của Đại-Tá Ngạc cũng rơ-ràng thấy trong các bài viết của Ông, cũng như của Sĩ-Quan Truyền-Tin của Ông. Phản-ánh rơ-rệt nhất về sự tệ-hại này được thấy một phần qua bài viết của HQ Trung-Tá Lê-Văn-Thự về việc mất liên-lạc truyền-tin.

(3) Về hoạt-động của HQ-5, Sĩ-Quan Chiến-Tranh Chính-Trị của "Soái-hạm" HQ-5 Trương-Văn-Liêm đă viết rơ-ràng như sau:

...Tin hành lang (lại tin truyền miệng), sở dĩ chiến hạm HQ-5 không được về sửa chửa mà phải trở ra gần vùng giao tranh tiếp tục tuần tiểu và quan sát để vớt các nhân viên đào thoát từ HQ10 và các toán đổ bộ của HQ4 và HQ16; bởi v́ chiến hạm đă:
    -
bỏ chạy khỏi chiến trường để cho HQ4 bị tấn công,
    - không giữ liên lạc với các đơn vị.
    - bắn vào hầm máy HQ16 (đầu đạn 127 ly không nổ, số danh bộ của lô đạn thuộc  HQ5)
    Một số nhân viên tỏ vẻ bất măn, không khí trên chiến hạm đột nhiên ngột ngạt, có tiếng than phiền HT quá hiền và tôi với chức vụ SQ/Chiến tranh chánh trị lâm vào t́nh trạng khó xử...
 ... Từ mấy chiếc máy thu thanh được bạn bè cung cấp khi c̣n ở Đà nẵng, chúng tôi theo dơi ngày đêm các bài b́nh luận cũng như tin tức, mà ḷng ngậm ngùi. Tại sao? Ai bỏ ai? Nhân viên rỉ tai nhau: “chúng ta đang thi hành quân kỷ ”. Nghi vấn rơ ràng: bỏ chạy về hướng nam, không liên lạc với các đơn vị tham chiến, bắn vào bạn, chứng cớ rành rành, làm sao chối căi. Ngậm đắng nuốt cay !!!
... Đến Sài g̣n, âm thầm. Sự tiếp đón (HQ-5) tổ chức đơn sơ, có thể gọi là tạm bợ., thiếu hoan hỷ. Không khí toàn chiến hạm nặng nề v́ lịnh cắm trại 100%  an ninh hải quân làm việc với từng sĩ quan cũng như một số nhân viên để điều tra tại sao đạn 127 ly của HQ5 nằm trong hầm máy HQ16. Tôi không rơ các vị sĩ quan khác đă được hỏi những ǵ và trả lời ra sao. Riêng tôi đă được một Trung úy an ninh hỏi:
        - Nhiệm sở tác chiến của tôi ở đâu và tôi đă thấy thiệt hại của chiến hạm Trung cộng ra sao?
        - Tại sao bỏ chạy về hướng nam và không liên lạc với các đơn vị khi lâm trận?
        - Có biết HQ5 bắn vào HQ16 không?

        - Là SQ/CTCT tôi đă làm ǵ, nói ǵ với nhân viên chiến hạm trước và sau khi lâm chiến?

(4) Theo HQ Đại-Úy Trần-Kim-Diệp (bài "Bên lề trận hải chiến Hoàng-Sa", Paris , hè  2003), SQ T́nh-báo V1ZH cạnh Đại-Tá Ngạc: Trận đánh (của HQ-5 với địch) chỉ kéo dài khoảng 15-20 phút nhưng cường độ thật khốc liệt. Ông Diệp (hiện-diện trên HQ-5), nói rất đúng: kể cả thời-gian HQ-5 & HQ-16 bắn nhau thêm vào đó, thời-gian tác-xạ của HQ-5 chỉ ngắn-ngủi là như vậy thôi!
Trung-Uư Hồ-Hải cũng viết: HQ-5 phải di chuyển tất cả đạn 127 ly trên sàn tàu xuống lại nơi an toàn. Số đạn được mang từ dưới hầm tàu HQ-5 lên quá nhiều chưa bắn hết v́ súng bị hỏng, có thể bị trúng đạn địch phát nổ.


 

Tất cả các lệnh nội-bộ chiến-hạm & thu-phát truyền-tin ra ngoài đều khởi-sự từ khu-vực Đài Chỉ-Huy / Pḥng Lái này. Cấp Chỉ-Huy như Hạm-Trưởng HQ-10 HQ Thiếu-Tá Nguỵ-Văn-Thà có hy-sinh th́ cũng hy-sinh tại vị-trí Đài Chỉ-Huy vinh-dự này!

 

Pḥng Truyền-Tin là khu-vực các máy thu phát, đươc bao kín trong 4 vách sắt.

 

Trung-Tâm Chiến-Báo của các Khu-Trục-Hạm, nơi giải tất cả các bài toán chiến-thuật. Nhiều Sĩ-Quan của HQ-4 từng tốt nghiệp trường Destroyer School, đảm-nhiệm đương-phiên tại đây.

 


Ông Hồ-Hải, Sĩ-Quan Truyền-tin của Đại-Tá Ngạc đă viết bài trên Đặc-San Lướt Sóng số 52 năm 2004: bài của Đai Tá Ngạc có hai điều quan trọng tôi (lời Ông Hồ-Hải) thấy không ổn:

- khi lâm chiến mà HQ4 cứ vài phút xin bắn thử, mà lại gọi xin bắn thử đến ba lần th́ nghe không ổn.

- thực sự tôi không nghe lệnh (Đ/Tá Ngạc chỉ thị cho HQ4 rút lui) quan trọng này.

 Mấy anh Tác-gỉả "không tai nghe mắt thấy" chắc chắn là không suy-nghĩ kỹ, nên viết theo "người cơi trên" một cách vô-thức đều là "không ổn" hết.

 Xin nhắc cho những ai không phục-vụ chiến-hạm biết: Trên chiến-hạm khi tác-chiến, hệ-thống âm-thoại đều được nối kết giữa Pḥng Truyền-tin, Trung-Tâm Chiến-Báo, Đài Chỉ-Huy, Pḥng Lái. Những lệnh quan-trọng như vậy phải qua tai hàng trăm người, trong đó có các Si-Quan cấp-bậc cao nhất trong Hải-Đội, các Sĩ-Quan, Hạ-Sĩ-Quan giữ trách-nhiệm quan-trọng đến sự an-nguy của 4 Chiến-Hạm cũng như cả Hải-Đội. Đấy là chưa kể mạch âm-thoại có thể nghe được lên hệ-thống dọc tới Bộ Tư-Lệnh HQVN.

Hai chữ "không ổn" của Trung-Uư Hồ-Hải (viết hai lần) đầy đủ để mọi người hiểu cái giá trị bài viết của người chỉ-huy cấp Đại-Tá của Ông, và nhất là "tư-chất" chánh tà của Ông ta muốn sửa lại "Lịch-Sử VNCH" là HQ-4 rút lui không hải-chiến theo lệnh Ông vậy.


UBHS có hỏi Đề-Đốc Lâm-Nguơn-Tánh một câu hỏi mà các người lính tham-chiến chúng tôi rất đồng ư nội dung như sau :

UBHS (V́) Một số nhân chứng khác nói rằng HQ4 vẫn sử dụng được hai khẩu 76.2 li... ư anh em muốn hỏi là khi họ lên tŕnh bày trong buổi họp, các hạm trường cũng như là Đại Tá Ngạc cũng có tŕnh bày các trở ngại này, có phải không thưa Đô Đôc.?

ĐĐ LNT: Có, nhưng mà tôi không rơ những cái chi tiết, cho nên theo tôi nghĩ, nếu các anh có được cái tài liệu mà cố Đại Tá Ngạc đă viết ra về trận hải chiến Hoàng Sa, th́ có lẽ là chúng ta đọc cái đó rồi nghiên cứu cái đó, có lẽ chúng ta cũng thấy được một vài ánh sáng nào đó.

 

Đại tá Hà Văn Ngạc trước khi qua đời năm 1999 tại Hoa Kỳ có viết một tài liệu nhan đề “Trận Hải chiến lịch sử Hoàng Sa” nói về trận đánh. Đây có phải là tài liệu "thẩm quyền nhất" của người trong cuộc không? Hăy đọc ngay tài-liệu đó rồi chúng ta thấy rơ-ràng lịch-sử được Ông Ngạc viết ra sao !

Không khảo mà xưng. Đại tá Hà Văn Ngạc làm ǵ ở Hoàng-Sa? Chính Ông tường-thuật.

 

Đại-Tá Ngạc viết trong bài "Tường-Thuật Trận Hải-Chiến Lịch-Sử Hoàng-Sa (1974)" : "Sau chừng 15 phút th́ Tuần-dương-hạm HQ16 báo-cáo là bị trúng-đạn hầm máy, tầu bị nghiêng nên khả-năng vận-chuyển giảm-sút, buộc phải lui ra ngoài ṿng chiến để sửa-chữa và cũng không c̣n liên-lạc được với Hộ-tống-hạm HQ10, không biết rơ t́nh-trạng và chỉ thấy nhân-viên đang đào-thoát. Tôi nhận thấy một tuần-dương-hạm đă vận-chuyển nặng-nề mà chỉ c̣n một máy và bị nghiêng, nếu tiếp-tục chiến-đấu th́ sẽ là một mục-tiêu tốt cho địch, nên tôi đă không ra phản-lệnh. Ngoài ra, Hạm-trưởng Tuần-dương-hạm HQ16 là một vị sĩ-quan ít tích-cực hơn, nên tôi không mấy tin-tưởng là vị này có thể vượt qua được các khó-khăn kỹ-thuật để cố-gắng tiếp-tục tấn-công. Khu-trục-hạm HQ4 đă bị thiệt-hại nhiều sau khi phải bám-sát chiến-hạm địch trong tầm đại-liên, nên tôi ra lệnh cho Khu-trục-hạm HQ4 phải rút ra khỏi ṿng-chiến ngay và chỉ-thị cho Tuần-dương-hạm HQ5 yểm-trợ cho chiếc này khi tiến ra xa, v́ tất-nhiên Hải-đội đặc-nhiệm không thể để bị thiệt-hại một khu-trục-hạm mà Hải-Quân VNCH chỉ có tổng-cộng 2 chiếc mà thôi.

Khi Tư-Lệnh vững-vàng th́ Hải-Đội mới mong mạnh-mẽ để diệt thù.

Nh́n người, ta lại bồi-hồi ngẫm-nghĩ đến ta. Ôi ... 2 cái chân 10 ngón "lịch sử" và vẻ đi đứng siêu vẹo của vị chỉ huy ngày về bến!

Thật mỉa mai: Quân xung phong! Nước non đang chờ mong tay ngươi...

Đề Đốc Lâm Nguyên Tánh từng nói: "nếu các anh có được cái tài liệu mà cô Đại Tá Ngạc đă viết ra về trận hải chiến Hoàng Sa, th́ có lẽ là chúng ta đọc cái đó rồi nghiên cứu, có lẽ chúng ta cũng thấy được một vài ánh sáng nào đó các anh có tài liệu đó hay không?"

   Ánh-sáng đó ra sao: ví-dụ như Đại-Tá Ngạc trong t́nh-trạng dầu sôi lửa bỏng, sắp đánh nhau rồi mà c̣n nói địch xin, ta chấp-thuận cho giữ liên-lạc:

Chiếc Kronstad 271 bắt đầu xin liên-lạc bằng quang-hiệu để xin liên-lạc, Tuần-dương-hạm HQ5 trả lời thuận và nhận công-điện!

Đại-Tá Ngạc viết "tôi cho rằng họ (chiến-hạm địch) vẫn tin là chiến-hạm ta không nổ súng vào họ v́ Hải-quân Việt-Nam đă không có một hành-dộng khiêu-khích nào, mà c̣n chấp-thuận giữ liên-lạc bằng quang-hiệu".

 

Tàu địch đi theo cặp, có lẽ Ông cũng mơ màng xin phép, hy-vọng được TC chấp-thuận chúng tách xa nhau ra để Ông chỉ-định rơ-ràng từng tàu ta đối đầu với từng tàu riêng rẽ của địch.

Tia sáng chỉ-định mục tiêu này, với HQ-4 có lẽ là tia sáng chói lọi nhất! Ôi thôi rồi! Trong Phúc-tŕnh do Soái-hạm của Ông là HQ-5 nộp, cũng lập lại chính-xác "đóng đinh vào cột - chọn mục tiêu" đúng như vậy.

 

  Lính chúng tôi, trong trn khi hỗn chiến, thấy đúng địch là nện, đâu phân-biệt nó thuộc trung-đội nào, đại-đội nào. Cùng nghĩ vớ-vẩn việc chọn mục-tiêu như vậy, nên khi HQ-4 bị hạm-đội TC vây đánh, soái-hạm của Đại-Tá Ngạc là HQ-5 chắng quyết-tâm tham-chiến, nhiều phút sau mới nổ súng, quay đi bỏ HQ-4 lẻ loi một ḿnh xung trận... (Xem Trương Văn Liêm, Lữ Công Bảy, Nguyễn Thanh Sắc, Nguỵ Minh Sâm).

   Trung-Úy Hồ-Hải nói "rơ ràng là thượng cấp không cần biết vị trí của HQ5 và tàu địch cách xa bao nhiêu. Khi đó HQ5 cách tàu TC chiếc gần nhất phải từ 3 đến 5 hải lư" ĐT Ngạc cũng chẳng biết HQ-10/HQ16 cũng như tất cả các tàu địch chỗ nào, vậy mà Ông chỉ-định được từng mục-tiêu (chiến-hạm TC) cho từng chiến-hạm VN th́ thật là vô lư.

   Trung Tá Lê Văn Thự thuật lại hoàn-cảnh của Ông về sự khó-khăn, không biết địch có bao nhiêu tàu mà cũng chẳng thấy cả số tàu của chúng, Thự viết mê sảng (271/274) như sau:

Tôi chỉ nhớ số một chiếc tàu nó chặn đầu chiếc tàu của tôi lần đầu tiên tôi đưa toán người nhái để đổ bộ lên đảo. Tôi thấy được số 271 rồi sau đó xuất hiện tôi thấy được 274, c̣n chiếc thứ ba th́ tôi không thấy được. Khi bắn, cách tàu Trung Quốc chừng 3, 4 bài lư, không thể thấy rơ ràng được chiếc nào là 27l, chiếc nào là 274. Chiếc thứ ba hoàn toàn tôi không biết được số của nó.

Khái niệm khoảng cách để biết Thự "tác chiến" ra sao và Ngạc muốn Đại Úy t́nh báo chụp h́nh tàu TC thế nào...

 

Tại Hải-chiến Hoàng-Sa, vừa đánh nhau mới được có 15 phút ngắn ngủi, tức là đúng thời-điểm sống chết sôi-động nhất, thế mà Sếp Ngạc của chúng tôi đă ra lệnh tháo chạy, Trời hỡi Trời! Ông viết lại chuyện "LỊCH SỬ" này làm chi vậy? Bài viết đầu tiên của Đại Úy Trần Kim Diệp (SQ T́nh-Báo) nói rơ HQ-5 khởi sự tác xạ sau HQ-4 và thời khoảng bắn là 15 phút.

Bài "Tường-Thuật Trận Hải-Chiến Lịch-Sử Hoàng-Sa" của Hà Văn Ngac đă làm những giọt nước tràn ly. Những giọt nước tràn ly này tỉ như bài viết nổi tiếng của Trung-Tá Lê-Văn-Thự đă cùng với bài viết của Ông, đều mang tính-chất lịch-sử (!?) sẽ đi vào lịch-sử và tồn-tại măi với thời-gian không chừng!


 

Nguyễn Mạnh Trí,  Khóa 10/SQHQNT, "người trên bờ tàn-nhẫn nhất", trong BẢN ĐỀ NGHỊ SƠ KHỞI “BIẾN CỐ HOÀNG SA” edited: July 29, 2004, c̣n cố ư cắt hoàn-toàn "15 phút tác-chiến" của HQ-4 qua câu văn quái ác đầy nọc độc như sau:

"Những dữ kiện khá rơ ràng: - Trận hải chiến xảy ra rất nhanh (khoảng 30 phút) ...HQ 4 hai khẩu 76 ly bị bất khiển dụng ngay từ đầu và rút ra khỏi vùng giao tranh."

Nguyễn Mạnh Trí ơi, (anh khoá 10?) anh ở bờ, nỡ nào bắt HQ-4 sau hải-chiến lại phải nhận ân-huệ từ miệng lưỡi... trí mạng của anh!

 

Nguyễn Mạnh Trí

 

Trí này nhận là khoá 10, vậy mà không thấy bất cứ một anh SQ khoá 10 nào nói lên được một lời công-đạo khi Trí công-khai tính-toán in sách "Hải Chiến Hoàng Sa" tại Việt-Nam Cộng-Sản.  Các Anh phản-bội VNCH hay sao đây?

Nhân-chứng trong buổi họp mặt rất đông (8pm   Friday August 26, 2011, Anaheim Marriot Suites,12015 Harbor Blvd., Garden Grove, CA 92840.)

Sách "Hải Chiến Hoàng Sa" do Tổng-Hội Hải-Quân VCNCH chính-thức bảo-trợ, vậy Tổng-Hội Hải-Quân cũng tính việc tái-bản sách của ḿnh tại thành-phố Cáo-Hồ Chí Minh cho tụi Việt-Cộng cán ngố phản-quốc cùng coi? Đổ đốn quá đáng rồi!

Giá-trị đúng "là cục... phân" lại c̣n "vớ vẩn" nữa, chưa sáng mắt ra à? xoá bỏ lằn ranh Quốc Cộng để hoà hợp hoà giải với VC sao?

Bọn vẹm mà cần ǵ đến các Anh trong UB Hoàng Sa , xin nâng bi, đội điă chúng cũng chẳng thèm đếm xiả đến, rơ nhục. (Germany, 31.08.2011, Chủ Nhiệm TCDV, Điều Hợp Viên Diễn Đàn Ngôn Ngữ Việt. LƯ TRUNG TÍN)

 

Theo đuôi Nguyễn Mạnh Trí, một Hải-Quân (?!) ác không kém là Vương-Thế-Tuấn đă thực hiện VideoClip HẢI CHIẾN HOÀNG SA ngày 19-01-1974 (tŕnh chiếu và phát-tán từ Hội Hải Quân Bạch Đằng, Jan/27/2007, San Jose) trong đó Tuấn viết HQ-4 xin rút ra khỏi vùng giao tranh từ phút đầu. (xem bài viết của Tuấn).

Hải-Quân Việt-Nam không thua hải-chiến, nhưng có thể ngă quỵ, chết tức-tưởi v́ phản-bội bên trong. Buồn và Nhục quá!

Vương-Thế-Tuấn


Trung tá Lê văn Thự viết: Tôi cũng xin độc giả hiểu cho rằng trong các quân binh chủng, hàng tướng tá, úy, sĩ quan hay trong bất cứ tập thể nào cũng có người tốt kẻ xấu, người có tŕnh độ cao, kẻ tŕnh độ thấp, do đó xin quí vị không nên vơ đũa cả nắm. Hơn nữa bây giờ ra hải ngoại rồi, chúng ta phải nh́n nhận sự thật Việt Nam Cộng Ḥa sụp đổ chính v́ cấp lănh đạo và những người có trách nhiệm chứ đừng đổ lỗi cho đồng minh phản bội để chối tội.

... Về bài viết "Tường-Thuật Trận Hải-Chiến Lịch-Sử Hoàng-Sa" Ông Thự nhận-xét: "Toàn bài viết của Đại tá Ngạc từ đầu đến cuối là sai sự thật. Những điều ông nói khó mà kiểm chứng. Chỉ những người ở trên HQ-4, HQ-5, HQ-10 và HQ-16 mới thấy là hoàn toàn do óc tưởng tượng dàn dựng ra. Ông Ngạc viết: “Bất thần về phía đông vào khoảng 11 giờ 25 sáng, cách xa chừng 8 đến 10 hải lư, xuất hiện một chiến hạm của Trung Cộng loại có trang bị mỗi bên một giàn phóng kép hỏa tiễn loại hải - hải đang tiến vào vùng giao tranh”. Cách xa chừng 8 đến 10 hải lư khó mà thấy được mỗi bên một giàn phóng hỏa tiễn. Chỉ tưởng tượng thôi!

Phụ chú về sự bất nhất: lời Ông Ngạc viết trước câu đó như sau: (1) tầm quan-sát trong ṿng 1.50 đến non 2.00 hải-lư, trời có ít mây thấp ... (2) V́ tầm quan-sát c̣n rất hạn-chế, nên từ Tuần-dương-hạm HQ5 không quan-sát được Tuần-dương-hạm HQ16 và Hộ-tống-hạm HQ10.. Vậy mà nay Ông bỗng thấy cả các ống phóng kép hỏa-tiễn loại hải-hải của tàu địch xa 8-10 hải-lư (khoảng 16-18 km)! Thực-tế không có hỏa-tiễn hải-hải nào cả.

 


Đại-Tá Ngạc viết: "Trên Tuần-dương-hạm HQ5, tôi xử-dụng chiếc máy PRC 25 trước ghế hạm-trưởng bên hữu-hạm của đài chỉ-huy để liên-lạc với các chiến-hạm, tôi vừa rời ghế để ra ngoài quan-sát hai phía th́ một trái đạn loại nổ mạnh gây một lỗ lủng khoảng nửa thước đường kính (?!) và làm nát máy PRC25, nên từ phút này trở đi tôi phải vào tận Trung-tâm chiến-báo để dùng máy VRC46.

   Hạm-Trưởng HQ-5 Phạm-Trọng-Quỳnh (hiện ở Bắc California) đă nói sau khi về bến: Ông Ngạc không ở Đài Chi-huy khi chúng tôi tác chiến...

Đây là câu nói phạm tới danh-dự cấp Chỉ-huy, chỉ nói khi bắt buộc phải nói thật mà thôi, nhất là Ông Ngạc dám nói Ông đứng trước ghế của Hạm-Trưởng Quỳnh để liên-lạc. 

   Lỗ thủng nửa thước trên vách thép Tuần-Dương-Hạm không phải là nhỏ... Đạn địch cỡ nào?

Về lệnh lạc khi tác-chiến, Ông Ngạc viết: "Tôi ra ngoài quan-sát phía tả-hạm và được nghe báo cáo là hầm-đạm phát-hỏa. Tôi nói ngay với hạm-trưởng là cần phải làm ngập hầm-đạn. Khẩu hải-pháo 40 ly đơn tả-hạm bị bất khiển-dụng v́ bị trúng đạn vào khối nạp-đạn và khẩu 40 ly hữu-hạm bị hư-hại nhẹ. Tôi yêu-cầu hạm-trưởng là chỉ nên cho tác-xạ từng viên mà thôi, v́ nhu-cầu pḥng-không rất có thể xẩy ra trong một thời-gian ngắn."
Thật là quá đáng khi Ông Ngạc viết tường-tŕnh lịch-sử như vậy,
trong khi chính người phải trực-tiếp thi-hành lệnh là Hạm-Trưởng HQ-5 Phạm-Trọng-Quỳnh không biết Ông Ngạc ở nơi nào... Mà nếu bắn từng viên lúc sống chết hồi sáp chiến như vậy là sao vậy hở trời?!

   Đại-Tá Ngạc viết: "Một viên đạn xuyên-nổ trúng ngay Trung-tâm Chiến-báo từ hữu-hạm, sát gần ngay nơi tôi đứng, làm trung-tâm bị phát-hỏa. Các nhân-viên trong trung-tâm c̣n mải núp sau bàn hải-đồ th́ tôi nhanh tay với một b́nh cứu-hỏa gần chỗ tôi đứng dập tắt ngay ngọn lửa. Tôi bị té ngă v́ vấp chân vào bàn hải-đồ, bàn chân trái bị đau mất vài ngày. Tôi vẫn vẫn tiếp-tục liên-lạc với phi-cơ nhưng sau chừng 5 tới 10 phút vẫn không thấy đáp-ứng nên tôi phải ngưng..."

 HQ Thiếu-Tá Nguyễn-Chí-Toàn, Sĩ-Quan được Đại-Tá Ngạc chỉ-định nhiệm-sở tại Trung-tâm Chiến-báo (CIC - Combat Information Center) đă một lần xác-nhận Đại-Tá Ngạc không hiện-diện cùng Ông tại CIC khi tác-chiến và như vậy không thể nào có chuyện "nhanh tay" này xảy ra được. Thiếu-Tá Toàn c̣n nhấn mạnh là CIC không lớn lắm và chính Ông là người đứng rất gần bàn hải-đồ, bị miểng đạn gây thương-tích ở chân. Ông Toàn khôi-hài: "Thế th́ Đại-Tá  nhanh tay quá, Ông xịt hết b́nh CO2 vào chân tôi!". Vị Sĩ-Quan Truyền-tin của Đại-Tá Ngạc là Hồ-Hải viết trên báo Lướt Sóng: "Th/tá Toàn bị thương nhẹ, tôi có thấy ông đi cà nhắc khi rời chiến hạm"..

   Phụ-chú: Thiếu-tá Toàn là một Sĩ-Quan thuộc quân-số của HQ-5, người được Đại-Tá Ngạc "trao nhiệm-vụ giữ liên-lạc với các Bộ Tư-lệnh" nhiệm-sở thường-trực tại Trung-Tâm Chiến-Báo CIC. Thế mà Đại-Tá Ngạc viết ra thế này, không ai hiểu tại sao: ... Ngoài ra vị Tư-lệnh HQ Vùng c̣n tăng-phái cho tôi HQ Thiếu-Tá Toàn, mà tôi chưa biết khả-năng nên trong suốt thời-gian tăng-phái tôi chỉ trao nhiệm-vụ giữ liên-lạc với các Bộ Tư-lệnh cho vị sĩ-quan này...

   Nhất sự bất tín, vạn sự bất tin. C̣n nhiều điều bất khả tin nữa như vậy trong bài viết Lịch-Sử của Đại-Tá Ngạc.

Nuôi quân ba năm, dùng quân một ngày. Đại-Tá 20 năm quân-ngũ, ngày Tổ-Quốc cần th́ Ông Ngạc té ngă, vấp chân. Hôm sau khi báo-cáo Tư-Lệnh Hải-Quân, Đại-Tá đi đứng siêu vẹo, mang dép lẹp xẹp trước mắt ba quân. Oai-phong của hàng trăm chiến-sĩ HQ /HS mà định-mệnh được Ông Đại-diện, giây phút tiêu-tan.

Xin xem h́nh "lịch-sử" lưu-trữ.

Đại-Tá Ngạc & cái chân ngày trở về, hậu phương đón tiếp.

Tiếu: “Giữa đoàn hùng binh có anh đi hàng đầu”.

 

C̣n các anh "chưa bao giờ đi hay chỉ đi 1 thước biển" sao mà viết láo lếu quá vậy? Có lẽ các anh không biết đọc, hay biết đọc mà không đủ kiến thức để hiểu chăng?

Anh hăy về học đọc, học viết cho có căn bản, rồi sau đó, đọc cho kỹ bài của Ngạc, bài của Thự, bài của ban Tham Mưu Hành Quân của Ngạc, bài của các Sĩ-Quan HQ-5, HQ-16 th́ tất nhiên anh biết Hải Chiến Hoàng Sa ra sao.


Trong cuộc hành-quân đổ-bộ chiếm đảo, đương-nhiên giai-đoạn đổ-bộ là quan-trọng th́ Ông Đại-Tá Chỉ-Huy-Trưởng bỏ Đài Chỉ-Huy, đích thân đưa một anh Trung-Uư (Nguyễn-Minh-Cảnh) ra cầu thang. Ông không cần biết là phân-doàn Bắc HQ16/HQ10 có tới vị-trí yểm-trợ hay không, không cần biết cả địch quân đang làm ǵ. Ông viết: "khi biệt-đội hải-kích xuồng xuồng cao-su, tôi đích-thân ra cầu thang căn-dặn..." Vậy đích thân Ông làm cuộc đổ bộ chậm trễ (của Cảnh) cả tiếng đồng hồ, nhiều ít góp vào sự thất bại...

Rồi Ông viết tiếp một câu rất mơ hồ:

"Tôi cũng bị bất-ngờ là hai chiếc chủ-lực địch lại có mặt cùng một nơi để sẵng-sàng đối đầu mà tôi không phải t́m-kiếm họ, như tôi đă coi họ như là muc-tiêu chính. Họ đă phải luồn ra khỏi khu ḷng chảo vào ban đêm, nhưng không hiểu là họ có theo dơi được đường tiến-quân của Phân-đoàn I hay không."

   Lúc đó HQ-4 đă đổ-bộ xong, Biệt-hải bước vào đảo rồi. Thượng-sĩ Giám-lộ HQ-4 Lữ-Công-Bảy c̣n biết hơn Ông nhiều về t́nh-thế lúc đó: "Vào lúc 6g sáng, tàu HQ 4 đă tiến sát đảo Duy Mộng và trung đội biệt hải được lệnh đổ bộ khẩn cấp lên đảo. Không một tàu chiến nào của TQ phát hiện được HQ-4."

   Trung-Cộng ở trong ḷng chảo tránh gió, đến nửa tiếng sau (6:30 giờ) mới ra tới. C̣n Soái-hạm của Ông loay hoay cả tiếng đồng-hồ không xong mà lại thả họ vào chỗ ngập nước, phải lội b́ bơm măi chẳng tới nơi... (để trễ cả tiếng đồng-hồ)  làm sao mà chiếm đảo cho được chứ!

 

Trang Web xin một lần nữa, lập lại đoạn văn đă kể ở trên, do chính tay Đại-Tá Ngạc viết. Công & tội của Ông Ngạc trong Lịch-Sử (như Ông mong muốn) nằm phần lớn tại đây:

Sau chừng 15 phút th́ Tuần-dương-hạm HQ16 báo-cáo là bị trúng-đạn hầm máy, tầu bị nghiêng nên khả-năng vận-chuyển giảm-sút, buộc phải lui ra ngoài ṿng chiến để sửa-chữa và cũng không c̣n liên-lạc được với Hộ-tống-hạm HQ10, không biết rơ t́nh-trạng và chỉ thấy nhân-viên đang đào-thoát. Tôi nhận thấy một tuần-dương-hạm đă vận-chuyển nặng-nề mà chỉ c̣n một máy và bị nghiêng, nếu tiếp-tục chiến-đấu th́ sẽ là một mục-tiêu tốt cho địch, nên tôi đă không ra phản-lệnh. Khu-trục-hạm HQ4 đă bị thiệt-hại nhiều sau khi phải bám-sát chiến-hạm địch trong tầm đại-liên, nên tôi ra lệnh cho Khu-trục-hạm HQ4 phải rút ra khỏi ṿng-chiến ngay và chỉ-thị cho Tuần-dương-hạm HQ5 yểm-trợ cho chiếc này khi tiến ra xa, v́ tất-nhiên Hải-đội đặc-nhiệm không thể để bị thiệt-hại một khu-trục-hạm mà Hải-Quân VNCH chỉ có tổng-cộng 2 chiếc mà thôi.

 

   Tàu Khu-Trục đâu phải để dành làm cảnh. Nuôi quân suốt 3 năm, sử dụng chỉ một ngày!

 

 

Phân đoàn Bắc HQ16/HQ10 không tới vị-trí Hành-quân Quang-Hoà Đông / Duy-Mộng như đă dự trù, dù hải tŕnh của họ chỉ chừng 1/5 hải tŕnh của phân đoàn Nam.

Tướng TC Ngụy Minh Sâm ra lệnh K271/274 luôn luôn kè sát HQ-4 suốt trận chiến.

 

 Phân-doàn Bắc HQ16/HQ10 không tới vị-trí Quang-Hoà Đông / Duy-Mộng, cứ loanh-quanh cửa phía Nam (phía Tây của Quang Ḥa Tây), Ông Đại-tá không nói ǵ, (Trung-Tá Thự nói không nghe Ông Ngạc, đặc-biệt là chính-xác với thời-gian này 100%)... Rồi khi nghe các tin quan-trọng "sinh tử" là HQ-10 nhân-viên đào thoát, HQ-16 rút ra ngoài mà Đại-Tá Ngạc cũng không ra một phản lệnh ǵ cả, im-lặng cho 80 nhân-mạng đồng-đội "sống chết mặc bay" chăng?

Mới chỉ 15 phút đánh nhau, mặt trận Bắc đă "buộc phải lui ra ngoài ṿng chiến" rồi mà Đại-Tá ra lệnh rút luôn chủ-lực-hạm HQ-4 (cứ cho là Đại-Tá Ngạc nói thật) th́ tự Ông đă quyết-định loại 3 trong 4 chiến-hạm của lực-lượng ta ra ngoài ṿng chiến, không đánh đấm ǵ nữa. Đă như vậy, Đại-Tá c̣n "bồi thêm" một lệnh nữa cho chiếc tàu cuối cùng là HQ-5 (lúc đó đang trao-đổi hải-pháo "friendly fire" với HQ-16) yểm-trợ để HQ-4 rút ra ...

Vậy mà gọi là đánh giặc sao đây? Hy-vọng, Quân-đội Việt-Nam tương-lai không kém cỏi cỡ chúng tôi vào hồi 1974 như thế!

 

Ông Chỉ-Huy-Trưởng không nh́n địch mà xua quân ra đánh kiểu anh "mù nghe gió kiếm".

Ông Ngạc viết : phía Trung-cộng là chiếc Kronstad 271 (được coi là chiến-hạm chỉ-huy) c̣n một số khác th́ chịu một sự hư-hại trung-b́nh hoặc trên trung-b́nh. Hai chiếc nhỏ hơn 389 và 396 cùng hai ngư-thuyền ngụy-trang theo tôi ước-lượng chỉ hư-hỏng hơi nặng mà thôi v́ tầm hỏa-lực của ta trội hơn.

Hai mươi mấy năm sau, Ông vẫn chẳng biết là hai chiếc 389 và 396 ra sao. Loại tàu này là Tảo-Lôi-Hạm khá lớn, không nhỏ (v́ tàu được gọi là Hạm, có Hạm-Trưởng), trọng tấn gần gấp đôi Liệp-Tiềm-Đĩnh K-271 và K-274 (được gọi là Đĩnh, có Đĩnh-Trưởng chỉ-huy).

Theo Đại Úy Diệp (SQ t́nh-báo) th́ "Lệnh đánh nhau với Hải Quân Trung Cộng được ban hành từ sáng ngày 20-1-1974, nhưng Hải Quân Đại Tá Hà Văn Ngạc, Chỉ Huy Trưởng Chiến Thuật trận đánh cứ chần chừ, tŕ hoăn măi" (Thái Văn A kể lại trong "Hạm Đội Hải Quân QL/VNCH - Hải Chiến Hoàng Sa". Theo Đại-Úy Lê-Văn-Thự, Trung-Tân Hành-Quân Vùng 1ZH, lịnh khai hỏa đă không được thi hành ngay lập tức v́ Đại Tá Ngạc cứ xin thượng cấp xét lại chỉ thi với lư do là tàu của địch tốc độ nhanh, hỏa lực mạnh trong khi tàu của ta tốc độ chậm, hỏa lực kém. Xét tới xét lui, cuối cùng TL/VIDH dứt khoát là không cứu xét nữa và yêu cầu, buộc Đại Tá Ngạc phải ra lịnh khai hỏa.

 

Hồ-Hải thuật lại: Khi ra lệnh phải bắn ngay và bấm ống liên hợp để cho giới chức ra lệnh nghe tiếng nổ, rơ ràng là thượng cấp không cần biết vị trí của HQ5 và tàu địch cách xa bao nhiêu. Khi đó HQ5 cách tàu TC chiếc gần nhất phải từ 3 đến 5 hải lư.

(Với khoảng cách  6-9 km, súng 127 ly khó mà bắn trúng tàu nhỏ, c̣n 40 ly chỉ như găi ngứa vào sườn địch thôi- nằm phía Đông)... trong khi chiến-hạm lại chạy quay qua hướng Tây. Việc đương-nhiên là HQ-5 bắn HQ-16 (HQ16 ở phía Tây Quang-Hoà Tây).

 

 

 Phút thứ 5 đến phút 20 là thời-gian cận-chiến giữa một ḿnh HQ-4 (tàu radar) và các Kronstadt TC.

H́nh-ảnh này do TC vẽ, rất nổi tiếng trên Internet. Khoảng-cách của các tàu lúc đang cố gắng tiêu-diệt nhau chỉ vào khoảng năm, ba trăm thước.

Các tàu bè khác của Ông Ngạc lúc đó ở đâu? sao không thấy "Tàu phù" vẽ lại.

 

Trước đó, Ông Ngạc đă hoàn-toàn không một chút phản-ứng ǵ cả khi HQ-10 và HQ-16 không thi-hành Lệnh Hành-Quân, không tiến đến vị-trí án-ngữ mặt Bắc của đảo Quang-Hoà Đông giúp Phân-đoàn Nam HQ-4/HQ-5, để Trung-Cộng tự-do đổ bộ tăng cường lên bờ phía Đông Bắc đảo Quang-Hoà Đông. Sự vô trách-nhiệm này làm cuộc hành-quân hoàn-toàn thất-bại, đâu phải v́ lư-do ngoài khả-năng lực-lượng, hay ngẫu-nhiên do trời định đoạt.

 

Ông Đại-Tá không viết ra, ai mà biết được những chuyện khủng-khiếp này. Tài-liệu VNCH những năm 1974-1975 không có một ḍng nào tương-tự như vậy.

   Trước hết trên chuyến hải-hành định-mệnh, Ông kể về số phận HQ-10 "một cẳng" bị Ông kéo ra "hy-sinh vô ích" tại Hoàng-Sa (than ơi!) lại chỉ v́ an-nguy sinh-mạng chính Ông. Đại-Tá sợ bị tấn-công trên hải-tŕnh mà làm vậy thôi. Ông viết như sau: "Đến khoảng buổi chiều th́ Tư-lệnh vùng I duyên-hải c̣n hỏi tôi có cần thêm ǵ, tôi tŕnh xin thêm một chiến-hạm nữa v́ cần hai chiếc khi di-chuyển trong trường-hợp bị tấn-công trên hải-tŕnh, chứ không phải v́ số lượng chiến-hạm Trung-cộng đang có mặt tại Hoàng-Sa... chiến-hạm chỉ có một máy chánh khiển-dụng mà thôi."

   Nếu giả-thuyết rằng HQ Đại-Tá Hà-Văn-Ngạc muốn "tự đề cao" có chủ ư sửa-chữa lại những sử-liệu mà Việt-Nam Cộng-Hoà đă thực-hiện và lưu lại th́ Ông đă thật dại dột, phạm lỗi-lầm quá sức lớn lao khi đánh-phá HQ-4. Sử-liệu hồi đó ghi Ông là Chỉ-Huy-Trưởng Hành-Quân hải-chiến với Trung-Cộng, đó thực-sự là một vinh-dự rất lớn.

   Nay người đời mới hiểu Ông chẳng làm ǵ trong Hải-Chiến, trừ việc Ông ra lệnh cho các chiến-hạm rút chạy (nếu người đọc tin Ông). Trong khi không có áp-lực ǵ cả, Ông tự viết Tường-tŕnh và sửa Sử để "lậy Ông tôi ở bụi này", hại uy-tín cho chính Ông!

   Bài viết về Hải-Chiến Hoàng-Sa khá nhiều, chi-tiết và diễn-tiến cũng lắm. Thế nhưng thực-sự có lệnh đoạn-chiến do Chi-Huy-Trưởng Ngạc ban ra lúc nào cho chiến-hạm dưới quyền không? Tuyệt-nhiên không, bảo-đảm mọi người trên vô-tuyến, không môt ai nghe...

   Hạm-phó HQ-4 Nguyễn-Thanh-Sắc đă viết (trong sách Hải-Chiến Hoàng-Sa, 2010), Giám-lộ Lữ-Công-Bảy thấy (đă viết trên mạng Internet, 2008) và cũng như Thuỷ-Thủ-Đoàn HQ-4 biết chiến-hạm bị bơ-vơ tác-chiến một ḿnh. Khi HQ-4 xung-kích phía Đông th́ tàu chở Ông chạy hướng Tây bắn HQ-16 và biệt tăm luôn khoảng nửa tiếng. 

   Ông ở đâu mà im-lặng khi quân-nhân thuộc quyền Ông chiến-đấu. Ông để t́nh-trạng "Quân Hồi Vô Phèng" rắn mất đầu quá lâu. Cho đến trưa, Ông mới xin rời vùng. Sĩ-Quan Truyền-tin của Ông là Trung-Úy Hồ-Hải viết: "Đ/Tá Ngạc đă xin lệnh rời vùng hành quân. Công-điện này chuyển về một Duyên Đoàn thuộc Vùng I DH (tôi không nhớ Duyên Đoàn nào) yêu cầu chuyển tiếp về BTL/HQ/V1DH, nôi đây sẽ chuyển tiếp về BTL/HQ. Công-điện có độ khẩn là Thượng Khẩn (Y), chuyển đi lúc khoảng 12 giờ trưa nhưng chờ măi đến sau 3 giờ chiều không thấy trả lời..."

 

Về chuyện hệ-trọng Lịch-Sử ảnh-hưởng đến cá-nhân "người viết Lịch-Sử Hà-Văn-Ngạc", Webmaster xin mượn một câu của Ông Hồ-Hải dùng tạm ở đây, nghĩ thấm-thía rất đúng: "Trong quá khứ tôi cũng đă đôi lần thấy có người dại dột vạch áo cho người xem lưng, nhưng trường hợp Ông... th́ lại khác, ông vạch áo, bôi bùn nhơ lên rồi mới mời người khác đến xem".

   Đặc-biệt lần này, khi tự ḿnh bôi bùn nhơ, Ông Ngạc c̣n thấy "không ổn" nên đang tâm chặt đứt luôn cánh tay mặt HQ-4 thân tín của Ông xuống mới vừa ḷng.

   Đau đớn quá, thảm-thiết quá, cánh tay mặt HQ-4 này vốn là Chi-Huy tiền-nhiệm của Chiến-dịch, hiện là Chi-Huy-Phó của Ông. HQ-4 đang gánh chịu tất cả áp-lực địch-quân, đang ở tuyến đầu sống chết, một ḿnh giữa hạm-đội địch. HQ-4 lănh 820 vết đạn thù (xem sơ-đồ thiệt-hại HQ-4, chính Đại-tá Ngạc cũng tŕnh-bày sơ-đồ này trong sách của Ông) sau khi Ông tŕnh-diễn bấm micro... nhào ra, "què gị" đang đi t́m chỗ nào mà đứng vậy!

   Ông viết lại "truyện Lịch-Sử" này làm ǵ? Hại cá-nhân Ông th́ Ông chịu, nhưng hạ uy-tín của các đơn-vị tham-chiến thực-sự như chúng tôi th́ thật là quá quắt, "không ổn" một tí nào cả. Càng nói càng thêm đau ḷng.

   Thánh Khổng-Tử chết dă 2 ngàn 500 năm, Lịch-Sử dài ngắn ǵ vẫn tiếp-tục có khen chê, phê phán cũng v́ kinh-sách của Ngài để lại sờ sờ ở đó. Cọp chết để da, người chết để tiếng. Văn là Người, đọc bài văn "lịch-sử" của Ông, đời sau biết được con người Ông!

   May hay rủi không biết trong thời-đại Internet Thông-tin Toàn-Cầu hôm nay, bài văn của Ông Ngạc được nhiều nơi hồ-hởi, tiếp tay phổ-biến rộng răi.

 

 

Hạm-phó HQ-4 Nguyễn-Thanh-Sắc trong Số Báo Đặc-biệt về Hoàng-Sa phát hành tháng 5 & 6-1974 (hội Cựu QNHQVN) đă tả sáng hôm 20-1-74 về bến Đà-Nẵng: Hôm (qua) đụng trận, cả 3 chiếc tàu Trung Cộng (TC có 4 chiếc, một chiếc vừa mắc cạn) cùng bắn vào tàu tôi v́ tưởng chiếc Khu-Trục-Hạm này là OTC. (báo Cựu Quân-Nhân HQVN, năm 1974, trang 27). OTC, theo ư ông Sắc muốn nói là vị chỉ-huy trưởng toàn thể lực lượng VN tại Hoàng Sa.

Hoạ-sĩ Trung-Cộng vẽ lại cảnh tượng đó (H́nh phía trên) khi HQ-4 một ḿnh xung-trận giữa Hạm-đội địch trong một tấm h́nh màu ngày nay rất nổi tiếng trên mạng diện-tử Internet. Dưới đây là h́nh có chút cải biến bằng Graphic Art:

Trung Cộng ch họa hnh đại loi như vậy với trung tâm là HQ-4 giữa đoàn chó xâm lăng Tàu Đỏ. Chưa bao giờ có hình HQ-5 hay HQ-16 ở đây, lý do giản dị và chính xác nhất là HQ-5 và HQ-16 chua bao giờ trực diện với Trung Cộng thì làm sao mà hoạ ra được hình ảnh những “âm binh”.

 

 

Báo Chí Cộng-Sản Đông Âu cũng đề-cập đến chiến công của HQ-4 với súng 76mm bắn tàu TC.

Liên-hệ Đại-tá Ngạc & Soái hạm của Ông

HQ/Thiếu úy Phan-Công-Minh trưởng khẩu 40 ly tả-hạm HQ 5 kể lại chuyện sau:

... một nh/viên HQ-5 đi phép đă cho biết thông tin đồn đải lan rộng trong Hải-Quân, là HQ5 không tham chiến, lại bắn HQ16, tin nầy đă làm toàn thể nh/v ch/h bàng hoàng và căm phẩn tột độ, tất cả đồng thanh yêu cầu H/tr HQ5 công khai tŕnh sự việc với BTL/HQ, làm sáng tỏ vụ việc, mới đầu H/tr HQ5 cố gắng trấn an nh/v ch/h, nhưng nh́n thấy tinh thần nh/v đă xuống quá thấp, v́ tất cả cho rằng lănh đạo HQ v́ bè phái muốn hạ Đ/tá Ngạc nên tung tin nói xấu HQ5. Chúng tôi các SQ, nói thẳng với H/tr là nếu không giải quyết cho rỏ ràng, các nh/v ch/h có thể sẽ ră ngủ, tôi nói thật chứ không có ǵ phải giấu giếm..

  Chiến hạm HQ-5 đón Ông lên tu để Ông làm việc, đâu ngờ sau ngày tiễn chân "lịch sử", Ông để lại một chiến hạm suy sụp toàn diện. HQ-5 là một con tàu rã ngũ.

.

Hệ lụy sau 40 năm: Người chết đă ra đi rồi, kẻ mất hồn bỏ tàu ăn năn tội rã ngũ, nhưng người c̣n sống th́ vẫn khóc mếu không nguôi! Xem youtube rất xúc động về vụ Hoàng sa với ĐÀO VĂN THỌ, người trên "Soái-hạm HQ-5" ngày 19.1.2015

http://youtu.be/5ScJOud97O4

 

Giám-lộ Lữ Công-Bảy hồi-ức lại những giây phút sau khi HQ-4 tự ḿnh đoạn-chiến, rồi "tất cả hải-pháo ngưng tác-xạ", rồi "làm vệ sinh nhiệm-sở"..., một ḿnh lẻ loi trên chiến-trường. Cảnh này măi-măi đau ḷng HQ-4 chúng tôi, và người đời sau tất cũng sẽ mủi ḷng: Trên biển HQ-4 trở nên lẻ loi một ḿnh. Đó cũng là lúc hải quân Trung Cộng tung xuống một lực lượng rất mạnh từ đảo Phú Lâm gần đó và từ căn cứ ở đảo Hải Nam. Trước t́nh h́nh đó, để bảo toàn lực lượng, hạm trưởng Vũ Hữu San đă vẽ một đường trực chỉ về Đà Nẵng." 

   Ông Hạm-phó HQ-4 Nguyễn-Thanh-Sắc (NTS) được Ủy-Ban Hải-Sử (UBHS) phỏng-vấn (18-3-2007)hỏi: "khi triệt thoái th́ HQ-4 chạy về Đà Nẵng hay chạy hướng Subic Bay?" NTS quả-quyết: "Về Đà nẵng". UBHS: "Nói tóm lại là HQ-4 (tự) triệt thối, chạy thẳng về Đà Nẵng (một ḿnh). Khi về gần Đà Nẵng th́ được lệnh quay trở lại để t́m kiếm nhân viên của HQ-10 và HQ-16?" NTS: "Đúng như vậy!"

   Ông Bảy (và cả ông Sắc nữa) có nghĩ ǵ tới Ông Sếp lớn Hà-Văn-Ngạc khi HQ-4 bị vị Chỉ-Huy-Trưởng Hành-Quân này và Soái-hạm của Ông bỏ lại lẻ-loi, xoay-trở một ḿnh trên chiến-trường không vậy? Thật là quá bất-hạnh cho số phận các chiến-binh khi xung-trận. Khi ḿnh tiến tới th́ chính kẻ chi-huy và bạn ḿnh lại bỏ ḿnh, nhẫn-tâm mà đi!

   HQ-4 nay xin dùng nick gọi tạm Sếp "Ông đại-liên áp-đảo hỏa-lực của địch trong Hải-Chiến" ngoài biển rộng vậy! Có lẽ Ông an-tâm v́ có bỏ lại HQ-4 lẻ loi, Khu-Trục-Hạm vẫn c̣n có đại-liên nên sẽ vô-sự, không sao cả... Trong Quân-đội Việt-Nam Cộng-Hoà, có lẽ chỉ một ḿnh Đại-tá Ngạc biết đại-liên có "thần-lực" như vậy, nên Ông Trần-B́nh-Nam viết: "Đây là tài liệu có thẩm quyền nhất của người trong cuộc." Thật khiếp!

   Đọc bài di-khảo (di-cảo?) của Ông, người ta thấy khi (10:25) HQ-5 khai-hoả (HQ-4 khởi chiến trước đó, chính thức trên giấy trắng mực đen, lúc 10:20) th́ Ông rất khéo léo và cẩn-thận viết : "... tôi vào trung-tâm chiến-báo trực-tiếp báo cáo bằng máy siêu-tần-số SSB, tôi đă cố ư giữ ống nói sau khi tôi chấm-dứt báo-cáo để tiếng nổ của hải-pháo cũng được truyền đi trên hệ-thống này."

HQ-ô

nhưng Ông lại lờ đi lúc đoạn chiến là thời-điểm cũng thật quan-trọng... tại sao?

Sự kiện HQ4 lẻ loi một ḿnh sau khi "tư-lệnh-hạm HQ-5" rút lui được Tướng Trung-Cộng Weiming Sen (Nguỵ-Minh-Sâm), Tổng-Chỉ-Huy toàn-thể lực-lượng Hải-Quân địch tại Hoàng-Sa 1974, viết lại trong báo-cáo (http://blog.sina.com.cn/s/blog_5f12204b0100ede4.html) Q sửu hải chiến - Tây sa hải chiến bất hoàn toàn báo cáo, như sau:

...抵进后,271编队速射火力得到充分发挥,敌5号舰司令官中弹重伤,5号舰无心再战,向外海退走
...
để tiến hậu
, 271 biên đội tốc xạ hỏa lực đắc đáo sung phân phát huy, địch 5 hào hạm tư lệnh quan trung đạn trọng thương5 hào hạm tâm tái chiến hướng ngoại hải thối tẩu

Dịch nghĩa: ... tiếp sau (nói) đến biên-đội 271, vào lúc ta "tốc xạ" phát-huy được hoả-lực th́ "tư-lệnh-hạm" của địch là chiếc 5 trúng đạn (HQ)-5 không có tâm-trí chiến-đấu, chạy lui ra ngoài biển (rộng) "thối"..."tẩu"!

Độc-giả có xem mấy bài viết của các Ông trên chiếc HQ-5 tả lại th́ khiếp quá. Chúng ta phải cảm ơn mấy tác-gỉả này v́ nhờ họ ta lại biết t́nh-trạng Soái-hạm của Đại-Tá Ngạc ra sao, v́ khó mà t́m ở đâu ra được những chuyện tự vạch lưng ḿnh ra cho thiên hạ xem, c̣n nói láo nữa như vậy.

 

Tàu Trung-Cộng hoạt-động từng cặp dính nhau như LCVP hay Fom/STCAN của ta, chạy cách nhau chừng trăm thước, đôi khi vài chục thước). Thế mà  họ chọn lựa mục-tiêu từ cách xa 5, 7 cây-số, tách từng chiếc một ra rồi bắn cho ch́m khi cách địch 10 cây số. Tàu địch bên hữu-hạm mà SQ "Soái-hạm" HQ5 dám báo-cáo là công-lao ch́m tàu địch của súng phía tả-hạm. Rồi chính anh ta lại "mơ" đă đại-lượng gia ơn cứu-tử cho HQ-4 khỏi nằm lại biển Hoàng-Sa!

   Nói phách lác vậy mà không ngượng, anh Thiếu-Úy "tả hạm bắn địch hữu-hạm" này giám "phê điểm" chính Hạm-Trưởng Soái-hạm HQ5 của ḿnh một cách mát mẻ là: ... chúng tôi ai cũng ngạc nhiên, không phải muốn khoe vết thương, nhưng sau một trận chiến, bất kỳ một vị chỉ huy tốt phải biết quan tâm tới các chiến sĩ của ḿnh!

Anh ta ngoài việc phê Hạm-Trưởng HQ5, cũng muốn chỉ bảo luôn cả Hạm-Trưởng HQ-16 như sau: tôi xin mách nước cho Ông, là Ông chỉ cần gọi Cơ khí Trưởng lên và ra chỉ thị phải làm cách nào cân bằng lại ch/h, việc này là chuyên môn của ngành Ck/Pt. Hạm trưởng là người có trách nhiệm cân nhắc lợi hại, khi quyết định phải hy sinh một hầm dầu hay hầm nước ngọt ...v.v đễ có thể làm cân bằng ch/h..

  Anh Thiếu-Úy "tả hạm bắn địch hữu-hạm" này tuy lớn miệng vậy, nhưng rất tài-giỏi v́ "kê-khai" được đầy-đủ chi-tiết là anh đă sử-dụng súng tả-hạm bắn hết các tàu địch; K-271, K-274, T-386 và khủng-khiếp hơn nữa cũng bắn luôn cả 2 Hộ-Tống-Hạm cao-tốc 281/282 sau này TC gửi đến tiếp-viện mấy tiếng đồng-hồ sau (xem bài viết của Thiếu-Úy Phan-Công-Minh, tháng 8 năm 2009). Xin nhớ rơ HQ-5 bắn HQ-16 gần ch́m và cũng chính HQ-5 bắn cả vào HQ-4 (nhân-viên sân giữa HQ-4 cho biết là có đạn bay từ phía ngoài biển vào).

 

Trong bài viết "Guichou Battle Q Sửu Hải Chiến" (ĐT Ngạc th́ viết Giáp-Dần Hoàng-Sa Chiến???), Tướng Tàu Nguỵ Minh Sâm viết: "11 th́ chỉnh, 5 hào hạm tái thứ bị kích thối" để nói Soái-hạm HQ-5 quay lại (chắc là đi Subic) th́ bị kích, thế là HQ-5 thối liền!

 

Trở lại mấy anh Tham-Mưu "Hải Quân Vỏ" trên bờ nghĩ được cả kế-hoạch "cài răng lược" theo kiểu kỳ lạ ra sao, có lẽ chỉ là trong mộng! Đầu óc anh nào nghĩ ra được chiến-thuật này cũng đáng phục là phong-phú thật!

 

Nói tóm lại, bài viết này không t́m ra kết-quả chính-xác về vị-trí của Đại-Tá Ngạc khi tác-chiến. Nhân-chứng cận-kề nhất với Đại-Tá Ngạc là Hạm-Trưởng HQ-5, tuy nói rơ Ông Ngạc không có mặt tại Đài Chỉ-Huy, nhưng cũng không biết Ông ở đâu, sau khi Ông Ngạc "khéo léo bấm máy" tŕnh-diễn tiếng đạn nổ.

   Rơ-ràng sáng hôm sau, h́nh ảnh ghi lại rơ ràng một anh soái què chân, đi đứng siêu vẹo bên thượng cấp, trước mặt ba quân!

   Cũng rơ ràng nữa, nếu người đọc kỹ-lưỡng bài viết của chính ông ta, sẽ thấy Ông Ngạc tả cuộc hải-chiến hoàn-toàn xa-lạ với sự thực lúc đó như:

- không thấy Hải-đội Bắc HQ-16/HQ-10, không biết tàu Trung-Cộng phía Bắc tàu ǵ (nói nó nhỏ), Ông nói soái hạm của Ông chọn mục-tiêu (chắc là Trung-Cộng cho phép?), Ông thấy các ống phóng hoả-tiễn hải-hải ... Cũng qua bài viết của Ông, người đọc thấy Ông không làm ǵ, nói ǵ trong suốt cuộc hải-chiến và nhất là hoàn-toàn không đưa ra bất cứ một chiến-thuật hay một kế-hoạch nào đối-phó với địch-quân.

- Một câu quái lạ nữa về vấn-đề chụp h́nh. Máy ảnh hồi đó không có viễn kính (mấy quân-nhân t́nh-báo dùng chụp tài-liệu, chiến-cụ trong khoảng gần, 0.80 m - chục mét) máy chụp xa được bao nhiêu để thấy tàu địch 300 tấn rất nhỏ bị phát hoả, cháy ở khoảng cách 4, 5 km phía đuôi tàu (bài Hồ-Hải). Đại-tá có khả-năng chụp được (?!) nên viết thế này th́ lạ quá: "Tôi rất tiếc là trên Tuần-dương-hạm HQ 5 c̣n có HQ Đại-Úy Trần-kim-Điệp thuộc pḥng nh́ Vùng I duyên-hải, mà tôi mới biết về sau, có mang theo máy ảnh, nhưng vị này đă không có can-đảm của một phóng-viên chiến-trường, ra khỏi pḥng ăn sĩ-quan, trong lúc khói đạn mịt-mùng, để chụp ảnh ít nhất là chiếc Kronstadt 271 đang dẫy chết."

- C̣n chuyện hệ-trọng này nữa, do chính HQ Đại-Tá Đỗ-Kiểm (TMP/HhQ/HQ) xác nhận vụ mấy ông ấy ở bờ suy ra Koma ???!!! (Sách HCHS các trang 369-370) vụ Trung-Tâm Chiến-Báo HQ-4 báo cáo các tàu cao-tốc của địch đang tới tăng-viện cho TC tại Hoàng Sa hồi 11.00 giờ.

   Báo-cáo này làm Khu-Trục-Hạm Trần-Khánh-Dư mất khá nhiều thời-gian tŕnh-bày chi-tiết: khi cả 2 radars HQ-4, pḥng không và hải-thám thấy hồi ba lúc th́ 4, lúc chỉ thấy 2, lúc th́ 3 hồi-ba echos trên màn ảnh, vận-tốc chúng thay đổi cũng lớn từ 25 đến 32 gút. Biển lúc đó ngoài khơi bắt đầu động trong mưa giông, biển khoảng cấp 4. Tàu chúng lại rất thấp, sóng mũi, sóng lái nhiều khi chùm cả thân tàu... mấp mé đường chân-trời sóng điện-từ...

   Chân-trời Radar xa hơn (sóng radar cong hơn ánh sáng, antenne radar đặt cao trên đỉnh cột buồm), việc quan-sát được bằng mắt thường và viễn-kính ngay lúc trời trong sáng cũng không thể nào thấy được...

   Đại-Tá Ngạc không trên Đài-Chỉ-Huy, không trong Pḥng Chiến-Báo, lại vắng mặt luôn ở Pḥng Truyền-Tin nên "phịa ra" rất vô-lư là Ông thấy: một chiến-hạm của Trung-cộng loại có trang bị mỗi bên một dàn phóng kép hỏa-tiễn loại hải-hải... quan-sát được bằng mắt viễn-kính và không một chiến-hạm nào báo-cáo khám-phá được bằng radar từ xa.

   Đây là nguyên-văn câu Ông viết ra: "Bất thần về phía đông vào khoảng 11:25 sáng cách xa chừng 8 đến 10 hải-lư, xuất hiện một chiến-hạm của Trung-cộng loại có trang bị mỗi bên một dàn phóng kép hỏa-tiễn loại hải-hải (Ghi chú của Trần Đỗ Cẩm: đây là loại khinh tốc đĩnh Komar) đang tiến vào vùng giao-tranh với một tốc-độ cao, quan-sát được bằng mắt viễn-kính và không một chiến-hạm nào báo-cáo khám-phá được bằng radar từ xa."

  Thời-điểm đó HQ-4 chỉ có một ḿnh, giữa không gian 5 chiến hạm địch (2 K +1 T-43 +2 Hainan đang phóng tới), dù t́nh-trạng c̣n rất khả-quan, chưa suy-giảm mấy khả-năng tác-chiến, cũng đành rời chiến-trường đơn lẻ. Thiếu Tá Sắc và Thuỷ-thủ-Đoàn đều biết và đă viết ra... trách ǵ ai, hở trời???!!!

  Cách viết của Ông Ngạc có nhiều câu "tôi đích thân..., tôi trực-tiếp..., tôi đặc biệt" tỏ ra mang nặng tinh-thần trách-nhiệm. Ông cũng viết thế này: "Trên đường về, tôi vẫn ra lệnh cho các chiến-hạm giữ nguyên nhiệm-sở tác-chiến và nhất là các nhân viên không ở trong nhiệm-sở pḥng máy phải túc-trực trên boong để tránh tổn-thất về nhân-mạng trong trường-hợp bị tiềm-thủy-đĩnh Trung-cộng phục-kích bằng ngư-lôi." HQ-4 bảo-đảm 100% là tất cả 200 Thuỷ-thủ-đoàn và Biệt-hải quá giang, không ai nghe lệnh này và đă làm như vậy! Mà Hạm-Trưởng "reglo" có muốn làm cũng không làm được v́ sau nhiều ngày dài nhiệm-sở tác-chiến rồi người rất mệt và... cũng thật là vô ích! Họ cần nghỉ-ngơi tí chút chứ!

 

Ông ĐT Ngạc cho đến khi qua đời, không biết cả đến kết-quả trận Hải-Chiến Hoàng-Sa Lịch-Sử của Ông ra sao. Ông viết thế này để vơ vào hết cho soái-hạm HQ-5, triệt hạ HQ-4 và nhất là vụ Soái-hạm bỏ OTC/HQ-4 chạy đi bắn HQ-16 làm gẫy đổ công-lao xương máu bao người:

... Mỗi bên bị tổn-thất một chiến-hạm, như đài BBC loan tin vào sáng sớm ngày 20 tháng giêng, phía VNCH là Hộ-tống-hạm HQ10, phía Trung-cộng là chiếc Kronstad 271(được coi là chiến-hạm chỉ-huy) c̣n một số khác th́ chịu một sự hư-hại trung-b́nh hoặc trên trung-b́nh. Hai chiếc nhỏ hơn 389 và 396 cùng hai ngư-thuyền ngụy-trang theo tôi ước-lượng chỉ hư-hỏng hơi nặng mà thôi v́ tầm hỏa-lực của ta trội hơn. Riêng chiếc Kronstad 271 (???) có thể bị tổn-thất nhiều nhân-viên hơn v́ trúng nhiều hải-pháo của Tuần-dương-hạm HQ5 vào thương-tầng kiến-trúc, trong khi đó chiếc 274 (???) th́ tổn-thất được coi là nhẹ hơn cả v́ chỉ bị tấn-công nhiều bằng đại-liên và ít hải-pháo về sau này.

   Kết quả này Ngạc gọi là lịch sử, do chính "Sếp" viết phịa ra. Hậu thế xem sẽ hoảng hồn v́ thực-tế nay đă rơ như ban ngày là Đại-Tá không biết một tí ti nhỏ xíu nào tạm gọi là chính-xác.

 

Trục-Lôi-Hạm 389 này ch́m tại HoàngSa v́ phần đuôi tàu bị lủng quá lớn (chỗ mũi tên). TC trục lên cố sửa chữa. Cho đến năm 1975, số tiền chi-phí của Hải-xưởng cho 389 cao kỷ-lục. Tuy vậy tàu chỉ hoạt-động rất hạn-chế trong thời gian ngắn phải giải giới.

 

Trong khi Trung-Cộng vẽ tranh Hồng-Quân quăng lựu-đạn vào Khu-Trục-Hạm Trần-K..., th́ ĐT Ngạc HQVN tường-tŕnh trận Hải-chiến bằng đại-liên của Khu-Trục-Hạm trên biển rộng. Hậu thế chắc phải lưu-danh những kỳ-công này!

 

Biến-cố lịch-sử Hoàng-Sa có một tầm-mức quan-trọng, không những to-lớn trong quân-sử Hải-Chiến, mà c̣n ảnh-hưởng đến không-gian sinh-tồn ngoài đại-dương của cả dân-tộc Việt-Nam tương-lai, thế mà tiếc thay, chính vị Chỉ-Huy-Trưởng Hành-Quân Hoàng-Sa 1974 lại nói là kinh-nghiệm chiến-lược chiến-thuật không có một giá-trị nào. Nguyên-văn lời văn Hải-Quân Đại-Tá Hà-Văn-Ngạc như sau: 

Sau trận hải-chiến, những ưu và khuyết điểm về chiến-thuật và chiến-lược của Hải-quân Việt-Nam Cộng-Ḥa đến nay nếu nêu ra th́ sẽ không c̣n một giá-trị thực-tiễn nào để có thể làm những bài học cho những biến-cố kế-tiếp. (sau Ông thuyên-chuyển ra ngoài Hải-Quân, Phụ-Tá Hải-quân cho Trung-tướng Chỉ-Huy-trưởng Trường Chỉ-huy Tham-mưu Liên-quân đồn-trú tại Long-B́nh).

   Bộ Tư-Lệnh Hải-Quân đưa Ông ra ngoài Long-B́nh. HQ-4 chúng tôi lúc đó rất ngạc-nhiên, vẫn tưởng Ông c̣n là người trong nhóm lính chiến Hoàng-Sa chúng tôi. Cho đến khi Ông viết bài “Trận Hải chiến Lịch sử Hoàng Sa”, chúng tôi mới vỡ lẽ ra, chợt hiểu tại sao BTL/HQ lại làm như vậy hàng mấy chục năm về trước!

 

   Lẽ thường: Học-hỏi để tiến-bộ. Nhưng thôi đành vậy, tiên-sinh Ngạc "bút sa gà chết". Ông hạ bút cho thoả ḷng, không nghĩ đến hậu quả của bài viết. Ông nói vậy như một lời từ-chối, không muốn giúp ǵ cho hậu bối Việt-Nam ngày sau chống Tàu rồi.

 

Chính Ông Ngạc đă hiểu bài viết của Ông về HCHS "không c̣n một giá-trị thực-tiễn nào để có thể làm những bài học v.v... th́ lại thấy một Sĩ-Quan HQVN (cũng dân tham mưu trên bờ) viết ra như sau đây:

"Chỉ huy trưởng HĐĐN/HS (Hà-Văn-Ngạc) là một sĩ quan tham mưu cao cấp của HQ/VNCH, bài viết của ông Ngạc rất cẩn thận, trau chuốt, cân nhắc từng chữ, ông tŕnh bày diễn tiến cuộc hải chiến đúng theo sách vở, từ lúc bắt đầu nhận quyền chỉ huy cho đến lúc triệt thoái hải đoàn đặc nhiệm ra khỏi Hoàng Sa, ông đă làm đúng theo hệ thống quân giai, đúng với hải quy, đúng với kỹ thuật hải chiến và thậm chí trên đường triệt thoái ông c̣n cầu được cả mưa xuống để làm giảm tầm quan sát và khả năng tấn công của phi cơ địch." Bài viết "Những uẩn khúc trong cuộc Hải Chiến Hoàng Sa", Hà Quang Tự, E-mail : tuhaviha@yahoo.com. Không đề ngày tháng.

  Th́ ra trong HQVN chỉ có ḿnh Ông Ngạc "toàn bích", cả việc "cầu được cả mưa xuống" cũng là thành-tích hải-chiến đáng kể và đúng theo sách vở hay sao? Người sau đọc bài mấy Ông này nghĩ tŕnh-độ HQVNCH lúc đó ra sao nhỉ ?

   Ông Hà Quang Tự này "nổi tiếng" bên bọn Hạm-Đội mấy tên đi tàu như chúng tôi v́ quan-niệm trong hải-chiến, tàu phải đứng tại chỗ mà đánh đấm (như HQ-16 & HQ-10), đă phán câu "đúng với kỹ thuật hải chiến của riêng Ông"  như sau:

"Kỹ thuật tấn công của HQ16 & HQ10 chậm răi, mạo hiểm nhưng nhiều chính xác, trong khi đó kỹ thuật tấn công của HQ4 chớp nhoáng, ít mạo hiểm nhưng cũng ít chính xác".

   Hải-Quân chế-tạo Khu-Trục-Hạm không cần máy chạy nhanh hay sao? Tự đề-nghị làm bè cho có "nhiều chính-xác" chăng? C̣n HQVN có lẽ đă huấn-luyện mấy anh Hải-Quân loại này "kỹ thuật tấn công chậm răi" chắc!

   Mấy bạn Hải-Quân từng chạy tàu PTF, PBR ngẫm-nghĩ kỹ-lưỡng kỹ-thuật này hơn tất cả phần đông quân-chủng, xin chỉ cho người lính chiến-hạm: thế tấn-công này là cái ǵ mà quái gở quá như vậy?

   Hà Quang Tự này tự nhận là bạn đồng khoá với Nguỵ Văn Thà nhưng không bao giờ nghĩ việc giải oan-ức cho bạn ḿnh, "một cẳng bị đẩy ra trận, đành chết tại chỗ". Thà đau khổ đến như vậy mà Tự c̣n nói ra thế sao?

   Nếu biết quư mạng người th́ không bao giờ phí hoài sinh-mạng bạn cùng lớp với ḿnh mới phải chứ! Điểm ngay mặt mấy kẻ trách nhiệm đi cho yên ḷng tử-sĩ, dồng thời giúp kinh-nghiệm cho đời sau!

  Hà Quang Tự

 

Người đi tàu thấy mấy Ông trên bờ trong pḥng máy lạnh "kiến-thức, kinh-nghiệm và thực-tài dẫn-đạo chiến-hạm" khiếp đến đâu mà xúm nhau lại bàn chuyện tác-chiến ngoài biển, phê-phán như cha, sợ quá rồi! Sang tới Mỹ gần 40 năm sau, tội-nghiệp mấy "Ông trốn biển" vẫn c̣n thèm bàn việc ra trận, lái tàu, bắn súng... Tại sao hồi đó không qua Hạm-Đội đi biển làm việc thực-sự để có credits  bảo-đảm, ngày nay mộng mị bàn tán lung-tung mà dính máu ăn phần làm chi vậy? Không biết hổ ngươi sao vậy?!


Đại-tá Ngạc viết: Tôi không quan-sát được Tuần-dương-hạm HQ16 và Hộ-tống-hạm HQ10 cũng như hai chiến-hạm khác và hai ngư-thuyền ngụy-trang của Trung-cộng nên tôi không rơ các chiến-hạm này bám-sát các chiến-hạm Trung-cộng được bao nhiêu. 

   C̣n Trung tá Lê văn Thự nói không biết ǵ về hoạt-động của Đại-Tá Ngạc, của HQ-4 & HQ-5.

   Sự thực có đúng như vậy không, dù trời có mù cũng thấy nhau, mà không thấy bằng mắt th́ cũng phải thấy qua màn radar. Hay radar theo các "quan" này cũng không thấy luôn!

   Mấy Ông Ngạc và Thự này hành-quân không thấy tàu nhau mà cũng không biết hoạt-động của nhau nữa. Tuy vậy Ông Lê văn Thự này biết rất rơ một chuyện và nhận-xét rất đúng về chuyện đó như sau: "Sau trận chiến, Bộ Tư Lệnh Hải Quân hay ít nữa là Bộ Tư Lệnh Hạm Đội cần có một buổi hội gồm các cấp chỉ huy các đơn vị tham dự trận chiến để mỗi người tŕnh bày những hoạt động của đơn vị ḿnh, nói lên những nhận xét để rút kinh nghiệm học hỏi, cùng những đề nghị nếu được áp dụng th́ trận chiến sẽ có kết quả tốt hơn để mọi người cùng thảo luận. Đằng này mọi chuyện đều cho trôi xuôi luôn."

HT San (phải) & HT Quỳnh (trái), ngày nay đă quá Thất Thập Cổ Lai Hy.

 

Gần 40 năm trôi qua, Chúng tôi nhớ là được phép vào chào hỏi Tư-Lệnh rồi đi ra, đến nay vẫn c̣n đau ḷng với câu nói rất nhẹ-nhàng và lịch-sự hôm 20-1-1974 tại Vùng 1 Duyên-Hải: "mời Hạm-Trưởng về tàu".

  Ông Thự đến sau, chỉ gặp vị Phó Tư-Lệnh của HQ/Vùng rồi thôi (không gặp các Đô-Đốc & Đại-Tá Ngạc), cũng được hân-hạnh mời về đúng phép tắc như trường-hợp của Hạm-Trưởng HQ-4 vậy.

   Ông Thự viết thêm: Sau trận chiến tôi nghe nói BTL/HQ có thành lập Ủy Ban Điều Tra trận chiến Hoàng Sa (do HQ Đại Tá Phạm Mạnh Khuê điều khiển th́ phải) nhưng tôi chưa bao giờ được ai hỏi một câu hỏi nào!

   Gần đây Ông Phạm-Mạnh-Khuê cho công-bố một số hồ-sơ, trong đó có "Biên Bản Buổi Họp ngày 17-7-1974" về cuộc Hành-Quân Trần Hưng-Đạo 47 th́ lực-lượng HQVN/Hoàng-Sa do Bộ Tư-Lệnh HQ/Hành-Quân Biển Sài G̣n điều-động ...

  Ông Khuê này có lẽ lớn miệng nhất ở Bộ Tư-Lệnh, Ông tuy chưa bao giờ mang "Huy-Hiệu Hạm Trưởng"> Người ta hy vọng ông phải có lương-tâm, dám nói là gặp Hạm-Trưởng HQ-4 hồi nào, chỗ nào, nói ǵ, bao nhiêu giây hay phút nào không? Mấy anh đàn em của Ông Khuê nữa, chúng tôi dám thách-thức tất cả các anh xác-nhận có thực-sự gặp Hạm-Trưởng HQ-4, nói chuyện một tiếng, một câu ǵ?

 

Cả 3 HT chúng tôi San, Quỳnh & Thự không bao giờ được gặp Ủy Ban Điều Tra và cũng không bao giờ được vào pḥng họp với Bộ Tham-Mưu lần nào:

 

Mời độc-giả xem các h́nh-ảnh minh-chứng đây!

Hạm-Trưởng là thứ nhóc, nhưng Trung-Tướng Ngô-Quang-Trưởng, Tư-Lệnh Quân-Đoàn giới-tuyến, cũng vậy thôi:

Tôi (lời Đại-Tá Ngạc) cũng được nghe là sẽ không có thuyết-tŕnh cho Tư-lệnh Quân-đoàn I.
 

Chúng tôi quả thật quá kém quân-vụ, nhưng phần nào cũng có chút giá-trị đóng góp cho Hải-Quân Việt-Nam. Mấy ai trong quư-vị thượng-cấp từng kiên-tŕ chịu đựng sóng gió như chúng tôi, trải qua những cuộc huấn-luyện hành-quân cùng bao nhiêu thử-thách ngoài khơi, ít nhất cũng mười mấy năm hạm-đội, 5, 6 lần chỉ-huy trên biển mới được ngồi vào ghế Hạm-Trưởng Tuần-Dương-Hạm hay Khu-Trục-Hạm.

Hạm-Trưởng nào mà lại có cơ-hội đến pḥng thâu-h́nh quân-đội, được "nhường lời" hay hân-hạnh được tŕnh-bày một chút ǵ về Hải-Chiến Hoàng-Sa trước công-chúng như lời Đại-Tá Ngạc đă viết: "Tôi c̣n được đến pḥng thâu-h́nh của quân-đội cùng các vị hạm-trưởng và một vài hạ-sĩ-quan trưởng pháo-khẩu để tŕnh bầy các chiến-tích. Tuy nhiên tôi không đề-cập nhiều chi-tiết và nhường lời lại nhiều hơn cho các hạm-trưởng v́ tôi nghĩ rằng các vị này đáng được đề-cao v́ đă đích-thân huy-động tinh-thần nhân-viên và can-dảm trực-tiếp chiến-đấu."

  Cả 3 chúng tôi San, Quỳnh & Thự đă và sẽ măi măi không đồng ư với Đại-Tá Ngạc khi Ông viết trong bài: Các quí-vị đă nghiên cứu về trận đánh Ấp-Bắc, th́ trận hải-chiến Hoàng-Sa cũng gần tương-tự. (chữ "Quí-vị" ở câu này là Ông Ngạc nói với các Khóa-sinh Sĩ-Quan Cao-Cấp của trường Chỉ-huy Tham-mưu đặc-biệt tại Long-B́nh).

   Tương tự là thế nào? Ông vinh-dự (một ḿnh Ông) cho trận Ấp Bắc sao? Ngày nay, có ai tổ-chức kỷ-niệm Trận Ấp Bắc cho mọi người được vui ḷng chưa vậy?!


Trong những tài-liệu viết về Hải-Chiến Hoàng-Sa, có người viết trên Internet cho rằng tai hại nhất là bài của ông Lê Văn Thự. Đă có nhiều phát biểu phản hồi thắc mắc như Thự mất truyền tin, tự ḿnh đánh địch, không biết tàu ta ở đâu hay tàu địch loại ǵ số mấy, thấy lính ḿnh chết lóp ngóp bỏ đi, Hạm trưởng bỏ trách nhiệm dẫn lộ chiến hạm, giành tay lái của lính.... Tuy vậy, chúng ta có chút thông-cảm là Ông Thự, dù theo ông Ngạc, Thự là người thiếu thiện chí, nhưng một số bạn bè nói tính t́nh Thự thật-thà. Ông không biết là có cuộc hành-quân đổ bộ đảo Quang-Ḥa Đông (và đă không tới Vị trí), chỉ nhớ khi đánh nhau bắn súng 15 phút, măi không trúng... nên sốt ruột?

Thự chỉ thấy có vậy mà viết ra như vậy. Khả-năng và thiện chí của Ông ta vỏn vẹn chỉ có vậy thôi. Ông được học nhưng không biết làm ǵ, chỉ sợ tàu lật. Ông là Hạm Trưởng độc nhất của HQVN được huấn-luyện "dẫn đạo chiến hạm" nhưng lại hành-động "đà điểu", mải miết ra sức cặm cụi nắm tay lái mà lái tàu như thủy-thủ!   

  Có mấy ai đặt câu hỏi bởi đâu, tại sao Ông Thự phải viết, dù là viết tay trong thời-đại điện toán? Ông đă cho biết chỉ v́ bài viết của Đại-Tá Ngạc "dàn dựng ra"đó sao? Có lửa mới có khói. Muốn chữa nạn cháy, trước hết phải t́m ngọn lửa ở đâu, trừ trường-hợp người ta dửng-dưng...

   Đại-Tá Ngạc viết: Trong thời-gian tại căn-cứ, Tư-lệnh-phó HQ ít nhất đă hai lần tập-hợp nhân-viên tất cả các chiến-hạm có mặt tại chỗ để chỉ-thị không được có hành-động kiêu-ngạo về chiến-tích của Hải-quân VNCH. Để làm gương cho tất cả nhân-viên thuộc quyền, tôi đă giữ một thái-độ rất khiêm-nhượng và im-lặng.

   Trong hai lần tập-họp đó (3 chiến hạm phải 500 người tham-dự ?) c̣n ai nhớ lúc nào, ở chỗ nào, ai nói ǵ nghe ǵ? Xin vui ḷng kể ra v́ các Hạm-Trưởng đều không biết...

Nếu thực-sự được kiêu-ngạo phút giây trong đời, 500 người chúng tôi cũng... sung sướng sau khi đă đổ máu xương!

   Có đứa nào trong chúng tôi ngẩng mặt lên được (*) lúc đó không?

 

  Càng suy-nghĩ, ai cũng thấy lời Trung-Tá Thự nói quá đúng: "Chỉ những người ở trên HQ-4, HQ-5, HQ-10 và HQ-16 mới thấy là hoàn toàn do óc tưởng tượng (của Đại-Tá Ngạc) dàn dựng ra".

... Nếu có ai hỏi Đại tá Ngạc hay ông Trần B́nh Nam (chúng ta có đánh hay không ?) là những người thức thời, nh́n xa hiểu rộng, th́ tôi chắc hai người này sẽ dơng dạc công khai tuyên bố : "phải đánh". C̣n đánh như thế nào, đồng tâm hiệp lực mà đánh hay đánh chiếu lệ, nửa nạc nửa mỡ, xem đồng đội như vật hy sinh, th́ cái đó không phải là chuyện công khai... HT. Lê Văn Thự, 8 March 2004

   Liên-hệ đến vị Tư-Lệnh-Phó HQ lúc đó, chúng tôi đă ghi vào cuốn "Lươc-Sử HQVN" ở phần cước-chú 392 (http://haisu.tripod.com/toanthe.htm#_ftn392) như sau: [392] Nhiệm-kỳ Tư-Lệnh Hải-Quân của Đề-Đốc Lâm-Nguơn-Tánh rât ngắn, chỉ trong khoảng 4, 5 tháng. Các Hạm-Trưởng nhớ đến Ông nhiều nhất qua lời nói: "Mấy người đi tàu, cực khổ ngoài biển rất xứng đáng được tưởng-thưởng, chứ mấy người ở Bộ Tư-Lệnh có làm ǵ đâu mà cũng dính máu ăn phần..." Câu này nói về tệ-nạn tham-nhũng của các cấp lănh-đạo HQVN, đăng trong "Đặc-San Ra Khơi số 2, Húy-Nhật Hưng-Đạo Đại-Vương, Tổng Hội Hải-Quân và Hàng-Hải Việt-Nam Cộng-Ḥa, Bài Phỏng-Vấn Đề-Đốc Lâm-Nguơn-Tánh ngày Thứ Bảy 2/1/1993 thực-hiện bởi Ban Hải-Sử HQVN tại Virginia, Hoa-Kỳ, tháng 9/1993, trang 13-30.

 

(8) Trong bài viết "Lộ Diện Kẻ Đánh Mất Hoàng Sa Sau 33 Năm" Nguyễn Hữu Hạnh viết một chuyện láo, thật vô hạnh quá mới dựng nên chuyện tào lao này: "Phía Sài G̣n, Tổng thống Thiệu ŕnh rang tổ chức “mừng chiến thắng” ở Hoàng Sa. Tôi lúc đó cảm thấy tức giận vô cùng, không hiểu được người ta ăn mừng cái ǵ: Tàu ta ch́m, lính ta bị bắt, đất ta mất.. mà hô hào chiến thắng?"

Trừ việc Hải-Quân bắt buộc phải đón HQ-16 sơ sài tại cầu tầu quân sư bé nhỏ Sài G̣n, VNCH không có một lần nào làm lễ lạc ǵ cả. Lúc đó giáp Tết, chính Tổng Thống Thiệu c̣n không một chữ một lời đả đông tới hải chiến Hoàng Sa khi đọc thông điệp chúc Tết đến toàn dân.

Ông Hạnh hăy mang bằng chứng ra đi! Một tấm h́nh có mặt của môt trong mấy trăm người tham-chiến chúng tôi là đủ.

C̣n thực sự, chúng tôi không bao giờ có dịp nói đôi lời vui, chỉ có h́nh ảnh buồn tủi ghi nhận lại, cúi mặt tưởng-niệm đồng-đội chúng tôi hy-sinh thôi! Lại c̣n có người phải thuyên chuyển đi các nơi như Đại Tá Ngạc sau đó rời Hải Quân đi tuốt ra Long B́nh.

Ông Hạnh đă làm một sự quy chụp vô lối: "TT Thiệu - Lộ diện kẻ đánh mất Hoàng Sa". Phản bội và láo quá!


 Người Việt-Nam không mấy ai sợ chết nhát khi chống Tàu xâm-lược suốt ḍng lịch-sử.

Vậy có ai giúp chúng tôi chửi lại mấy thằng Tàu Cộng không vậy? Bên quân Tàu phán đoán chỉ huy quân Việt sợ chết, cho nên viên chỉ huy này nấp ở đằng sau.

Tụi nó dám phê b́nh "Sếp" chúng tôi & Soái-hạm HQ-5 của Ông nặng đến thế này đây:

开战时双方均本着擒贼先擒王的想法,攻击对方的指挥舰,但均判断失误:我方两个编队中,冲在最前面的一艘是指挥舰,而敌方攻击的是我方两个编队的后两艘舰艇,判断失误(如果敌人当时看看国内的报纸就不会失误了)。我方判断敌人怕死所以指挥官应该躲在后面,所以也攻击后面的两艘舰,同样判断失误!战后查明,敌人的指挥舰是第二编队中的首舰!

Dịch qua Thiều-Chửu: Khai chiến thời song phương quân bản trước cầm tặc tiên cầm vương đích tưởng phápcông kích đối phương đích chỉ huy hạmđăn quân phán đoạn thất ngộngă phương lưỡng cá biên đội trungtrùng tại tối tiền diện đích nhất sưu thị chỉ huy hạmnhi địch phương công kích đích thị ngă phương lưỡng cá biên đội đích hậu lưỡng sưu hạm đĩnhphán đoạn thất ngộ như quả địch nhân đương thời khán khán quốc nội đích báo chỉ tựu bất hội thất ngộ liễu Ngă phương phán đoạn địch nhân phạ tử, sở chỉ huy quan ưng cai đóa tại hậu diệnsở dĩ dă công kích hậu diện đích lưỡng sưu hạmđồng dạng phán đoạn thất ngộchiến hậu tra minhđịch nhân đích chỉ huy hạm thị đệ nhị biên đội trúng đích thủ hạm.

Both sides must remember that when the war spirit of the idea of ​​attacking each other's command ship, but all misjudgment: our two formations, the run ahead of the one is the command ship, the enemy attack is after the formation of two side two ships, to determine the errors (if the enemy was not national newspapers to see mistakes). Judge our enemies afraid of death, so commanders should hide behind, so it attacks the back of the two ships, the same misjudgment! Identified after the war, the enemy's command ship is the second ship in the fleet first!

Dịch nôm na: Khi cả hai đội quân giao-tranh, chúng ta phải nhớ cái ư tưởng tấn công tàu chỉ huy của nhau. Nhưng (lần này) chúng ta suy-đoán sai (misjudgments): (V́) trong khi ở cả hai đội-h́nh của chúng ta th́ tàu chạy về phía trước là tàu chỉ huy nên ta đă đoán vị-trí cả hai (tàu chỉ huy) biên-đội địch bị nhầm (nếu đối phương đọc được báo quốc-nội th́ không sai). Chúng ta xác-nhận là đối phương sợ chết, v́ vậy Sĩ Quan Chỉ huy địch đă ẩn trốn ở hậu-diện. Do đó, chúng tấn công phía sau đội tàu, vậy cũng sai! Xác-nhận sau chiến tranh cho thấy các chỉ-huy-hạm (Thủ-hạm) là các tàu thứ hai (thay v́ thứ nhất) trong biên-đội!

http://blog.sina.com.cn/s/blog_4c080d650100csy4.html

http://zhidao.baidu.com/question/131139957.html

http://bbs.tiexue.net/post2_4405317_1.html

http://canglang.blog.hexun.com/2315262_d.html

Chú của Webmaster: Người Việt-nam, qua lịch-sử, rất can-đảm. Sĩ Quan chỉ huy ẩn trốn khi đụng giặc, nằm trốn ở hậu-diện rất ít. Hải-Chiến Hoàng-Sa chỉ là một vết đen đơn-độc.

Thủy chiến truyền thống Việt Nam.

Mũi thuyền là vị trí của người thuyền trưởng. Ông ta tuốt gươm trần ở tay, ra lệnh cho thủy binh dưới quyền làm theo lệnh.

       Trong chiến trận, bao giờ vị tướng cũng xông lên hàng đầu

 

Khi đọc mấy đoạn tường tŕnh về thủy-quân nước ta mấy thế kỷ xưa mà ngán ngẩm cho tư-cách của vài anh chỉ-huy-viên 1974 làm xấu đi chiến tích.

Bénigne Vachet mô tả: “Ở mũi thuyền là vị trí của người thuyền trưởng. Ông ta tuốt gươm trần ở tay, ra lệnh cho thủy binh dưới quyền làm theo lệnh. Mặc dầu không cần phải hô tiếng lớn, nhưng lệnh của ông ta được thi hành mau lẹ khôn lường”. Cristoforo Borri cũng viết: “Đầu thuyền thếp toàn vàng và vị tướng chỉ huy bao giờ cũng đứng ở đó. Trong chiến trận, bao giờ vị tướng cũng xông lên hàng đầu”.

Mời xem Christoforo Borri, “An Account of Cochinchina”, trong quyển A Collection of Voyages and Travels, biên tập bởi A. Churchill (London: Printed by assignment from Messrs Churchill for Lintot [etc.], 1744-6). Xem Annales de la Congrégation des M.-E. Mémoires de Bénigne Vachet, missionnaire apostolique. - Imprimerie de Victor Goupy et Cie, 5, rue Garancière, Paris, 1865.

 


Ông SQ Tổng-Chỉ-Huy HQVN đó cùng Chi-Huy-Hạm HQ-5 của Ông không những đă nấp phía hậu-đội rồi (Khi đó HQ5 cách tàu TC chiếc gần nhất phải từ 3 đến 5 hải lư- lời nhân-chứng Hồ-Hải- HQ-5) mà Ông vẫn chưa yên chí, Ông không kéo hiệu-kỳ cho chắc ăn.

   HQ Thiếu-Uư Phan-Công-Minh trên Soái-Hạm HQ-5 xác-nhận: "Tôi cũng xin nói rỏ HQ5 là soái hạm, lúc gần vào trận chiến chúng tôi có ư kiến, nếu HQ5 treo kỳ hạm th́ chẳng khác nào chỉ điểm cho địch biết đây là bộ Chỉ huy để tập trung tấn công, Đại tá Ngạc cũng đă biết rỏ điều nầy, Ông đă cho hạ kỳ và trao cho HQ-4".

 

Có chuyện một anh Giám-lộ HQ-4 kể lại lúc trà-dư tửu-hậu khá vui như sau:

"Thường khi chạy ngang qua kỳ-đài Đô-Dốc tại Bộ Tư-Lệnh Hải-Quân, các Chiến-hạm đều trong tư-thế chào kính nghiêm-trang, cho dù có cờ Tư-Lệnh vắng mặt hay không. Hạ-Sĩ Vương Văn Hà tả cảnh đó như sau: Chiến hạm từ từ chạy qua Bộ Tư Lệnh Hải Quân, với hàng dàn chào trong quân phục tiểu lễ trắng toát, uy nghi. Quốc kỳ, Chiến kỳ, Hiệu-kỳ của chiến-hạm phần-phật tung bay trong gió bến sông Bạch-Đằng mỗi khi chúng tôi ra vào quân cảng Sài-G̣n.

   Hồi-tưởng chiều hôm 18-1-1974 tại biển Hoàng-Sa khi HQ-5 vừa tới. Hạm-Trưởng của tàu tôi, HQ Trung-Tá Vũ-Hữu-San (1), muốn cả hải-đội 3 chiếc hải-hành hàng dọc trong khu-vực để vị Chỉ-Huy-Trưởng mới đến có thể quan-sát và nắm vững t́nh-h́nh tại chỗ, rồi bàn-giao trách-nhiệm.

... Ngay khi chuẩn bị vào đội h́nh th́ chúng tôi không thấy hiệu-kỳ Hải-Đội-Trưởng trên cột cờ HQ-5, thực-sự không ai biết là họ kéo lên lúc nào, họ hạ xuống lúc nào. Khi đó, HQ-4 chỉ thấy có cái cờ Chuẩn-hạm (Guide Ship) mà thôi. HQ-16 th́ đang vào vị-trí dẫn đầu.

   HQ-4 chúng tôi không thể chào HQ-5 là tàu kém thâm-niên được, mà chúng tôi biết HQ-5 cũng sẽ không chào chúng tôi như thường-lệ; Họ cậy có Chỉ-Huy-Trưởng Hải-Đội trên tàu. Hạm-Trưởng tôi cho máy tăng lên chạy thật nhanh vào đúng vị-trí chỉ-định cuối hàng, tức sau đuôi HQ-5 khoảng cách 1,000 yards, Ông làm một ṿng khá rộng để tránh không gần với HQ-5 và không đi ngang Đài chỉ-huy của tàu chuẩn. Quyết-định này giúp HQ-4 giải-quyết một việc khó xử ai chào ai, chứ chúng tôi thực sự không có một ư nghĩ xa xôi đến việc bảo-mật ǵ hết."

   V́ thông-lệ NATO, để dễ-dàng vận-chuyển chiến-thuật, chuẩn-hạm thường là có Sĩ-Quan Chi-Huy Chiến-Thuật (OTC) đi đầu hay đi cuối hàng (Column). Đại-Tá Ngạc muốn đi ở giữa hàng, làm sao mà mấy anh Tàu biết là Ông chỉ-huy.

   Anh Giám-lộ không nói chuyện khôi-hài, nhưng thực-sự có một sự khôi-hài lớn khi chính Ông Ngạc viết rằng TC "biết rơ là Tuần-dương-hạm HQ5 là chiến-hạm chỉ-huy của ta"! Do dó giặc Tàu phù gửi hai cái bóng ma 271/274 theo bắn phá HQ5 (làm HQ-5 nhắm bắn chiến-hạm thật HQ-16), ám-ảnh Tổng-Chỉ-Huy-Quan và Thuỷ-thủ-đoàn Soái-hạm của Ông cho đến suốt đời!

 


Một Sĩ Quan bị thượng cấp phê “không hài lng”, được cộng sự trực tiếp báo cáo là “nghe không ổn”, “không hiểu tại sao” ông ta làm thế. Thực tế chứng minh Ông không làm mà chỉ báo cáo chạy tội. Vậy những người còn tin Ông ta phát tán tài liệu thuộc chủng loài gì như lúc lên đồng, hầu vong vậy?

Mười Ngón Chân "Lịch Sử", Mười Ngón Tay "Sự Thật", cùng với chuyện Đà Điểu được phong thần.

Hậu sự có đám "b́m b́m dây leo" cúng vái, khói hương phụng thờ!

 

Đề Đốc Lâm Nguơn Tnh, cựu Tư Lệnh HQ đã nói: nếu các anh có tài liệu mà cố Đại Tá Ngạc đă viết ra về trận hải chiến Hoàng Sa, th́ đọc cái đó rồi nghiên cứu, chúng ta cũng thấy được một vài ánh sáng nào đó.

Và khi đọc đọc bài mà Ngạc nói là lịch sử đó, đương nhiên chúng ta cũng hiểu tinh thần, tâm tư và tính tình quanh co của "người anh hùng".

     

Home | DanhSách ThuỷThủĐoàn HQ-4 | AnhHùng NguyễnThànhSắc | ChiếnThuật ĐầuChữ T | HìnhẢnh HảiChiến HoàngSa | TâySa HảiChiến | QuanBinhTC HoàngSa1974 | HQ5&HQ16 Bắn Nhau | Hải-Chiến theo Trung-Cộng | Danh-Sách Tử-Sĩ Hoàng-Sa | TruyệnNựcCười MấyAnh SửaQuân-Sử | Lệnh TamBấtĐả-HứaThếHữu | AnhHùng BH NguyễnVănVượng | TưởngNiệm  Anh-Hùng Nguyễn Văn Đồng | TaoBanNuocKhong | VĩnhBiệt NguyênNhi | CáchNhìn LịchSử XâmLược | NgườiLínhGiàHQ4 Ngô Thế Long PhỏngVấn | NguyễnThượngLong-HảiChiến HoàngSa | VănTế 74 TửSĩ HảiChiến HoàngSa | VươngThếTuấn: HQ-4 Xin Rút Lui | Nhớ lại HCHS & SuyNgẫm | HànhQuân TrầnHưngĐạo47 | Các ChiếnHạm VN&TC ThamChiến | TàiLiệuHQ4-TổngCụcCTCT | TàiLiệu TổngCục CTCT | Bộ H́nh ChiếnTrường HQ-4 | Pḥng-Tai của HQ-4 | DanhSách CốThủ HoàngSa | TrươngVănLiêm-HQ5 | Thư Người Giám-Lộ | T́m Hiểu Gerald Kosh | Tiểu-Sử Anh-Hùng Tử-Sĩ | Đại-Tá Ngạc Ở Đâu | Bông Hồng Cho Nhựt-Tảo | Thư HT PhạmTrọngQuỳnh | Anh-Hùng Vương-Thương | TrầnVănĐảm-AnhHùng&Nhà VôĐịch | Lố bịch kiểu Tàu phù | Tổng-kết Hải-Chiến | Hải-Chiến theo BùiThanh | Tài-Liệu CTCT/VNCH | AnhHùng BùiQuốcDanh | VũĐ́nhQuang-AnhHùngHảiPháo | Người AnhHùng HoàngSa | Văn Tế HoàngSa | Hồi Kư Của Ngườivề Từ HoaLục | Giới Thiệu | Tựa | Thư Riêng Về Đơn-Vị | BứcThư 15 Năm | ToànTập | Những BàiCa HảiChiến HS mới | Ca Nhạc 30 Năm Tưởng Niệm | Tiểu Sử Vũ Hữu San | Thơ 32 Năm Kỷ-niệm | Vài Ḍng HQ.4 | Chuyện Một Con Tàu | Gặp lại Niên-Trưởng NBT | 24 Years After Naval Battle | TrùmMền HôXungPhong

This site was last updated 01/22/17